
Nguồn: vatican.va
Chuyển ngữ: TRI KHOAN
Sáng nay, Đức Thánh Cha đã rời Vatican và di chuyển bằng xe hơi đến trụ sở của Chương trình Lương thực Thế giới (WFP) tại Rôma, nơi ngài gặp gỡ các tham dự viên khóa họp thường niên của Ban Điều hành cơ quan thuộc Liên hợp quốc này, cùng với các nhân viên và gia đình của họ.
Sau đây là bài diễn văn của Đức Thánh Cha trong buổi họp và những lời nhận xét ứng khẩu của ngài với những người có mặt trong chuyến thăm:
_______________________
Diễn văn của Đức Thánh Cha
Thưa quý vị Lãnh đạo,
Thưa quý vị Đại sứ,
Thưa quý bà và quý ông,
Tôi xin cảm ơn Bà Chủ tịch Cindy McCain vì nhã ý mời tôi phát biểu trong kỳ họp thường niên này của Ban Điều hành Chương trình Lương thực Thế giới của Liên hợp quốc. Đặc biệt, tôi xin gửi lời chào ông Carl Skau, Quyền Giám đốc Điều hành, và bà Carla Barroso Carneiro, Chủ tịch của hội nghị quan trọng này. Tôi cũng gửi lời chào đến những vị đại diện của các quốc gia thành viên, các vị khách quý tham dự cuộc họp và toàn thể ban nhân viên của tổ chức liên chính phủ này, đang dấn thân cứu các sinh mạng trong những tình huống khẩn cấp và cung cấp cứu trợ lương thực giữa các cuộc xung đột và thiên tai. Cam kết của tổ chức của quý vị cộng hưởng sâu sắc với sứ mạng của Giáo hội Công giáo trong việc bảo vệ phẩm giá con người và cổ võ tình huynh đệ, khởi nguồn từ tiếng gọi của Tin Mừng là yêu thương tha nhân (x. Mc 12:31). Cùng nhau, chúng ta chia sẻ nhiệm vụ cấp bách là đối mặt với nạn đói và suy dinh dưỡng, đồng thời giải quyết những nguyên nhân về cơ cấu đang duy trì những thực trạng đó. Để chu toàn nhiệm vụ này cách hiệu quả, chúng ta phải xét đến các thách đố trước mắt, những nguyên nhân gốc rễ của chúng và những con đường dẫn tới các giải pháp bền vững.
Ngày nay, khủng hoảng đã chuyển từ những trường hợp cục bộ thành những thực tại dai dẳng, được đánh dấu bởi các cuộc xung đột kéo dài, tình trạng mất an ninh lương thực kinh niên, sự bất ổn kinh tế và mức độ dễ bị tổn thương ngày càng tăng thêm trước biến đổi khí hậu. Điều này đặt ra một câu hỏi căn bản: mô hình nào của trật tự toàn cầu có thể tạo ra, tái tạo và đôi khi bình thường hóa những tình trạng như thế? Vấn đề không chỉ còn giới hạn ở cách thức phải can thiệp như thế nào; đúng hơn, nó đòi hỏi phải hiểu rõ tại sao hệ thống liên tục sản sinh ra những vấn đề mà sau đó buộc phải tìm cách sửa chữa nó.
Trật tự quốc tế ngày càng trở nên bị phân mảnh, một phần xuất phát từ cuộc khủng hoảng của hệ thống đa phương. Như tôi đã lưu ý gần đây trong Thông điệp Magnifica Humanitas: “Các tổ chức được thiết lập nhằm bảo vệ khái niệm về một tương lai chung cho mọi dân tộc và công ích toàn cầu dường như đã bị suy yếu” (số 201). Khi thiếu vắng một chân trời đạo đức chung đủ khả năng duy trì sự hợp tác thật sự, hệ thống quốc tế đã chuyển dịch từ chủ nghĩa đa phương sang ‘một chủ nghĩa đa cực hỗn loạn và xung đột, với cảm thức ngờ vực chi phối” (sđd.). Hệ quả là các chính phủ ngày càng phân bổ nguồn lực của họ cho an ninh quốc gia, tăng trưởng kinh tế và ổn định trong nước, trong khi xem nhẹ mối liên hệ chặt chẽ giữa những vấn đề này với sự hợp tác đa phương.
Xu hướng này bộc lộ một nghịch lý rõ rệt: năng lực sản xuất toàn cầu chưa từng có tồn tại song song với sự mở rộng các vùng đặc biệt dễ bị tổn thương. Chính những động lực thúc đẩy tăng trưởng kinh tế lại thường xuyên làm trầm trọng thêm tình trạng loại trừ và bị gạt ra bên lề. Mặc dù việc xoa dịu nỗi đau khổ của con người được nhìn nhận rộng rãi là cần thiết trên nguyên tắc, nhưng những mối quan tâm nhân đạo ngày càng có nguy cơ bị đẩy xuống hàng thứ yếu trong các ưu tiên quốc tế.
Chính trong khoảng cách giữa sự nhìn nhận trên nguyên tắc và ưu tiên trong thực hành mà chúng ta chứng kiến ngày càng gia tăng tình trạng quan liêu hóa tình liên đới, đi kèm với việc âm thầm thương mại hóa sự sống con người. Một mặt, hoạt động nhân đạo ngày càng bị đè nặng bởi những thủ tục hành chính có thể làm chậm trễ việc trợ giúp những người đang cần đến. Mặt khác, việc tiếp cận các nhu yếu phẩm thiết yếu, bao gồm cả lương thực, quá thường xuyên bị chi phối bởi những tính toán về kinh tế hoặc chiến lược. Hệ quả là những người không tạo ra giá trị đo lường được có nguy cơ trở nên vô hình.
Động lực hai mặt này tạo nên một thách đố đạo đức nghiêm trọng: con người không còn được đặt ở trung tâm của hoạt động quốc tế. Trong bối cảnh đó, điều quan trọng là phải thừa nhận rằng: “Trong khi các hình thức viện trợ và dự án phát triển bị cản trở bởi những quyết định chính trị phức tạp và khó hiểu, bởi các tầm nhìn thiên lệch theo hệ tư tưởng và những hàng rào hải quan không thể vượt qua, thì vũ khí lại không chịu như vậy” (Đức Phanxicô, Diễn văn trước Ban Điều hành Chương trình Lương thực Thế giới, ngày 13 tháng 6 năm 2016). Hệ quả là, các cuộc xung đột được “chu cấp” dễ dàng hơn là con người được nuôi dưỡng. Thực tế này phản ánh không chỉ những thiếu sót trong hoạt động, nhưng còn cho thấy sự mất cân bằng căn bản trong các ưu tiên chính trị và đạo đức.
Những hệ quả đó vượt xa hơn những người chịu ảnh hưởng trực tiếp. Không đơn thuần là một mối quan tâm nhân đạo, nạn đói còn làm xói mòn sự gắn kết xã hội, gia tăng nguy cơ xung đột và thúc đẩy các làn sóng di cư cưỡng bức. Hơn nữa, nó làm suy giảm khả năng của các chính phủ và xã hội trong việc xây dựng các định chế vững mạnh, cung cấp nền giáo dục hiệu quả và thúc đẩy sự phát triển kinh tế bền vững. Vì thế, nó kéo dài những vòng luẩn quẩn của sự mong manh mà cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến cộng đồng quốc tế rộng lớn hơn.
Từ góc nhìn này, rõ ràng hoạt động nhân đạo không phải là điều không liên quan đến trật tự quốc tế. Trái lại, nó phản ánh trách nhiệm của cộng đồng toàn cầu trong việc củng cố tình liên đới, chống lại sự loại trừ và nhìn nhận phẩm giá vốn có do Thiên Chúa ban cho mỗi người. Vì thế, vượt trên việc quản lý các cuộc khủng hoảng, các tổ chức quốc tế là hiện thân cho một nguyên tắc trách nhiệm chung và khẳng định rằng cộng đồng quốc tế được gắn kết với nhau qua sự quan tâm dành cho những người ở trong hoàn cảnh dễ bị tổn thương nhất. Theo nghĩa này, Chương trình Lương thực Thế giới không đơn thuần là một tác nhân chính trị, kinh tế hay kỹ thuật; nhưng là một biểu hiện cụ thể của tình liên đới quốc tế. Thật vậy, ở những nơi các tổ chức quốc gia suy yếu và các mạng lưới cộng đồng tan rã, sự hiện diện của quý vị góp phần ngăn chặn những cuộc khủng hoảng nhân đạo để không biến thành sự sụp đổ không thể tránh khỏi.
Vì lý do này, một cam kết đổi mới đối với hợp tác đa phương là điều thiết yếu. Trong một thế giới ngày càng bị phân mảnh và đa cực, không một quốc gia đơn lẻ nào có thể tự mình giải quyết các thách đố toàn cầu. Hòa bình dài lâu và sự phát triển con người toàn diện và bền vững chỉ có thể đạt được qua sự tham gia của tất cả mọi người, được thúc đẩy bởi cuộc đối thoại và hợp tác quốc tế chân thành, hướng tới ích chung. Cách tiếp cận như thế đòi hỏi một ý chí chính trị vững vàng, có khả năng vượt trên những tầm nhìn ngắn hạn và đầu tư vào các thiện ích công toàn cầu. “Mục tiêu này chỉ có thể đạt được nhờ sự hội tụ của các chính sách hiệu quả và việc triển khai phối hợp và hiệp lực của các biện pháp can thiệp. Lời mời gọi cùng nhau bước đi trong sự hòa hợp huynh đệ phải trở thành nguyên tắc định hướng” (Chuyến thăm Trụ sở Tổ chức FAO Liên Hợp quốc tại Rôma, ngày 16 tháng 10 năm 2025, số 6).
Trong tinh thần đó, tôi muốn kêu gọi các chính phủ và các dân tộc trên thế giới hãy đổi mới và củng cố cam kết của mình, gia tăng các nguồn lực dành cho việc chống lại nạn đói và những nguyên nhân gốc rễ của nó, đồng thời loại bỏ những trở ngại đang ngăn cản viện trợ đến được với những người đang thiếu thốn. Đồng thời, sự hỗ trợ này cũng cần được tăng cường cộng tác với Giáo hội và xã hội dân sự. Việc củng cố năng lực của tất cả các tác nhân này cùng nhau sẽ nhân lên hiệu quả tập thể của chúng ta trong cuộc chiến chống lại nạn đói.
Việc thực hiện lời kêu gọi này có hiệu quả đòi hỏi phải giảm thiểu những thủ tục hành chính không cần thiết, để tính minh bạch và trách nhiệm giải trình phục vụ con người thay vì cản trở việc trợ giúp. Trong những tình huống mà chính quyền thiếu sự kiểm soát hiệu quản trên lãnh thổ hoặc khi sự tiếp cận nhân đạo bị hạn chế, các đối tác địa phương đáng tin cậy là không thể thiếu. Giáo hội Công giáo – thông qua các giáo xứ, giáo phận, các cơ quan Caritas và những sáng kiến khác trên nền tảng đức tin – thường tiếp cận được với các nhóm dân cư dễ bị tổn thương trong những khu vực mà các tác nhân quốc tế không thể tiếp cận. Vì thế, tôi khuyến khích Chương trình Lương thực Thế giới và các đối tác tiếp tục hỗ trợ những nỗ lực đó.
Điều quan trọng không kém là phải chống lại việc thương mại hóa các nhu cầu căn bản của con người. Lương thực, nước sạch và chăm sóc sức khỏe không thể bị lệ thuộc vào những tính toán của thị trường hoặc các lợi ích địa chính trị. Được tiếp cận lương thực đầy đủ là một quyền căn bản của con người, đặt nền trên phẩm giá của mỗi con người. Việc đáp ứng nhu cầu này không chỉ làm vơi bớt đau khổ, mà còn giải quyết những nguyên nhân sâu xa của tình trạng bất ổn địa chính trị. Quả vậy, an ninh lương thực là một phần cấu thành cần thiết cho an ninh toàn cầu và toàn diện.
Về phương diện này, thật đáng trân trọng khi Chương trình Lương thực Thế giới, bên cạnh các hoạt động ứng phó khẩn cấp, còn mở rộng công việc của mình vượt ra ngoài việc cứu trợ tức thời để hướng đến những sáng kiến lâu dài, chẳng hạn như các chương trình cung cấp bữa ăn cho học sinh. Những đầu tư này củng cố nền giáo dục, sự phát triển con người và khả năng chống chịu của xã hội, phản ánh một tầm nhìn toàn diện về sự phát triển con người nhằm cổ võ phẩm giá, cơ hội và sự an lạc của toàn bộ con người.
Thưa quý vị, các bạn thân mến, điều đang bị đe dọa không chỉ là tính hiệu quả của một cơ quan, nhưng còn là uy tín của chính sự hợp tác quốc tế. Tổ chức của các bạn chứng minh rằng một con đường đổi mới là khả thi; tuy nhiên, điều đó đòi hỏi quyết tâm đơn giản hóa những gì đã trở nên quá phức tạp, ưu tiên cho những gì là thiết yếu và bảo đảm rằng không một ai bị lãng quên. Vì cam kết này được đặt nền trên việc nhìn nhận rằng mỗi con người đều có một phẩm giá nội tại và bất khả xâm phạm, vốn luôn nguyên vẹn bất kể hoàn cảnh, điều kiện sống hay địa vị xã hội. Xuất phát trong tình yêu vô điều kiện và vô biên của Thiên Chúa, phẩm giá này có thể được mô tả là vô hạn, vì không gì có thể làm suy giảm, xóa bỏ hay phủ nhận giá trị của nó (x. Thông điệp Magnifica Humanitas, số 53). Chính trong sự trung thành của chúng ta đối với chân lý này mà tính nhân bản của nền chính trị được đo lường – và cùng với nó, là tương lai của cộng đồng quốc tế.
Với những tâm tình này, tôi xin Thiên Chúa ban phúc lành dồi dào cho những nỗ lực của quý vị, để mọi người đều có thể nhận được lương thực hằng ngày và sống trong phẩm giá. Quý vị hãy tin rằng tôi luôn cầu nguyện cho quý vị, cho những người thân yêu của quý vị và cho tất cả những người mà quý vị đang phục vụ.
Cảm ơn quý vị.
______________________
Gặp gỡ với năm đại diện của WFP đến từ các quốc gia khác
Đức Giáo hoàng Lêô: Xin chào các bạn: chào buổi sáng, chào buổi chiều, và có lẽ cũng là chào buổi tối đến tất cả anh chị em đang hiện diện khắp nơi trên thế giới. Chúng tôi rất vui được có mặt nơi đây hôm nay để chia sẻ giây phút ngắn ngủi này với các vị đại diện của các quốc gia thành viên thuộc Chương trình Lương thực Thế giới, đồng thời với từng người trong anh chị em, những người đại diện cho biết bao con người đang hiện diện tại thực địa để đảm nhận nhiệm vụ khó khăn là chiến đấu chống nạn đói.
Tôi không biết liệu có thích hợp chăng nếu mời hai hoặc ba người trong anh chị em chia sẻ đôi lời về nơi mình đang phục vụ và về những thách đố khó khăn nhất là gì, bởi vì bằng cách đó, chính tôi cũng có thể được lắng nghe một phần thực tế của việc chiến đấu chống lại nạn đói nghĩa là gì. Tôi biết nhiều người trong anh chị em thực sự đang mạo hiểm cả mạng sống mình để có mặt tại những nơi anh chị em đang làm việc, và tôi muốn bảo đảm với tất cả anh chị em về những lời cầu nguyện và sự nâng đỡ của cộng đồng thế giới, và cách riêng của Giáo hội Công giáo, thường là một đối tác cộng tác với các chương trình mà anh chị em đang giám sát và làm việc. Dĩ nhiên, công việc chuyển cứu trợ đến với những người đang cần nhất thường là một thách đố lớn. Nhưng có lẽ được trực tiếp lắng nghe một vài kinh nghiệm của anh chị em cũng sẽ giúp cho mỗi người trong chúng tôi hiện diện tại Rôma sáng nay hiểu rõ hơn, từ góc nhìn cận cảnh, về những loại thách đố mà anh chị em đang phải đối mặt.
[Sau phần trình bày của diễn giả thứ ba]
Cảm ơn anh Cyril, vì sứ mạng mà anh đang thực hiện tại Lebanon. Một trong những điều người ta thường không nhận ra là tiến trình tuần hoàn gây ra những khó khăn ngày càng lớn cho nhiều nơi trên thế giới: nạn đói thường là nguyên nhân dẫn đến xung đột, và xung đột lại gây ra nhiều nạn đói hơn. Vì thế, chúng ta cứ tiếp tục đi quanh một vòng luẩn quẩn, như tôi chắc chắn rằng một số anh chị em, nếu không muốn nói là tất cả, đã chứng kiến qua công việc mình đang làm.
Thông thường, cuộc khủng hoảng đang tác động đến toàn thế giới trong lĩnh vực di cư cũng là hệ quả của nạn đói cùng cực và xung đột buộc người ta phải rời bỏ nhà cửa của họ, điều mà họ không làm vì họ muốn. Họ làm vì họ buộc phải làm để có thể sống sót. Do đó, công việc của mỗi người trong anh chị em, của tất cả anh chị em cùng nhau trong Chương trình Lương thực Thế giới – điều mà chúng tôi chắc chắn đang cố gắng hỗ trợ và thúc đẩy – là vô cùng quan trọng. Bởi vì cùng nhau, chúng ta không chỉ thực hiện sự cứu trợ tức thời, điều dĩ nhiên là hết sức quan trọng, qua việc cung cấp lương thực cho người đói; nhưng chúng ta còn được yêu cầu nhìn vào đâu là những nguyên nhân gốc rễ của nạn đói tại các khu vực khác nhau nơi anh chị em đang phục vụ, để từ đó vươn tới và cố gắng tìm ra những giải pháp cho các vấn đề này.
Thế giới ngày nay có thể sống mà không có nạn đói. Các nguồn lực đáng lẽ phải sẵn có. Năng lực sản xuất lương thực đang có sẵn, thế nhưng các nguồn lực ấy lại rất thường khi được dùng cho việc thúc đẩy chiến tranh, xung đột và những mục tiêu chung cuộc khác, nếu có thể nói như vậy, ít quan trọng hơn, để rồi nạn đói tiếp tục và thậm chí gia tăng ở một số nơi trên thế giới.
Tất cả anh chị em đều đang ở trên thực địa, nơi tuyến đầu, và chính nhờ anh chị em mà công việc của Chương trình Lương thực Thế giới mới có thể được thực hiện. Vì thế, tôi cảm ơn từng người trong anh chị em và tất cả những người mà anh chị em đại diện. Và tôi cũng muốn khích lệ anh chị em trong công việc của mình, bởi lẽ có những con người hỗ trợ Chương trình Lương thực Thế giới trong việc chuyển giao khoản cứu trợ này đến với biết bao người đang cần đến là vô cùng quan trọng.
Vì thế, xin cảm ơn anh chị em vì tất cả những gì anh chị em đang làm. Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả anh chị em, và ước mong anh chị em tiếp tục kiên trì – anh chị em và các đồng nghiệp của mình. Xin chuyển thông điệp của tôi đến những người mà anh chị em đang cùng làm việc, và xin Thiên Chúa luôn chúc lành cho anh chị em trong công việc vô cùng, vô cùng quan trọng này. Xin cảm ơn anh chị em.
___________________________
Lời chào ứng khẩu bên ngoài trụ sở
Các bạn thân mến, xin chào buổi sáng, xin chào buổi chiều đến tất cả anh chị em, đến tất cả những ai đang theo dõi trực tuyến. Tôi rất vinh dự được hiện diện giữa anh chị em, và rất nhiều người trong anh chị em đại diện cho các nhân viên của Chương trình Lương thực Thế giới, những con người đang hy sinh cuộc đời mình cho một sứ mạng đặc biệt trên toàn thế giới, như bà McCain vừa nói, bao gồm cả những nơi mà có lẽ nhiều người chưa từng nghe tên trên những tuyến đầu, những vùng mà ở đó, họ thật sự phải liều mạng sống theo đúng nghĩa đen để bảo đảm rằng nguồn lương thực cứu trợ đến được với những người túng thiếu nhất. Đó thực sự là một sứ mạng cao cả, bởi đó là một cách nhìn nhận phẩm giá con người – phẩm giá do chính Thiên Chúa ban tặng – mà mỗi con người trên mặt đất này đều xứng đáng được hưởng. Vì thế, xin cảm ơn anh chị em rất nhiều vì sự phục vụ của mình.
Khi bước ra đây và đi ngang qua khu vườn, có một số giá trị và mục tiêu khác nhau của Chương trình Lương thực Thế giới được trình bày tại đó. Tôi muốn nhấn mạnh đến hai từ khi chia sẻ với anh chị em trong giây phút ngắn ngủi này.
Một trong hai từ ấy là từ “cộng đồng”. Đó là một từ mà về phương diện cá nhân là rất thân thương trong đời tôi, và là điều mà tôi nghĩ đang ngày càng trở nên quan trọng hơn trong thế giới hôm nay, khi chúng ta đang sống trong một thế giới bị phân cực, chia rẽ và bị ảnh hưởng bởi quá nhiều xung đột và chiến tranh; nơi mà các mối tương quan của con người đang tiếp tục bị phá hủy vì rất nhiều nguyên nhân khác nhau, bao gồm cả công nghệ.
Thay vì giúp chúng ta xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn để sống, công nghệ lại quá thường xuyên được sử dụng như một phương tiện của chiến tranh, tàn phá và chết chóc. Vì thế, công việc mà anh chị em đang thực hiện – và có lẽ còn hơn cả công việc anh chị em đang làm, chính là tinh thần anh chị em chia sẻ khi cùng làm việc với nhau để xây dựng một cộng đồng, khi vươn tới những cộng đồng đang cần được trợ giúp – thực sự là một món quà đặc biệt. Và tôi muốn khích lệ tất cả anh chị em suy tư về vai trò của mình trong việc trở thành một gia đình – bà McCain cũng vừa sử dụng từ ấy, gia đình mà tất cả anh chị em đại diện – là xây dựng cộng đồng trên khắp thế giới, để anh chị em cùng với công việc và sự phục vụ của mình sẽ thực sự trở thành một lối đi giúp con người đến với nhau, được hiệp nhất và cùng nhau làm việc nhằm giải quyết những vấn đề gây nên nạn đói, và tìm ra những con đường để kiến tạo một thế giới công bằng hơn.
Và từ còn lại — từ cuối cùng tôi nhìn thấy khi đi ra — là từ “hy vọng”. Anh chị em đại diện, theo một cách rất chân thực, cho niềm hy vọng của thế giới, và đó là một sứ mạng mà tôi nghĩ tất cả chúng ta đều chia sẻ và đều hướng tới như một phần trong sứ mạng của mình, dù là Giáo hội Công giáo, những người trong chúng ta là tín hữu, hay những người làm việc với nhau vì họ tin vào phẩm giá của tất cả mọi người.
Chúng ta nói rằng chúng ta muốn xây dựng một thế giới nơi có niềm hy vọng cho tương lai. Biết bao lần chúng ta đọc thấy câu chuyện về những người trẻ không còn niềm hy vọng – những người trẻ, vì những khó khăn trong đời sống, dù không nhất thiết đang sống tại những nơi nghèo nhất trên thế giới, đã đánh mất tầm nhìn và cảm thức về ý nghĩa của cuộc đời mình. Họ đã đánh mất khả năng nhìn về tương lai và nói rằng: “Điều này đáng để làm. Điều này đáng để tôi dấn bước cuộc đời mình. Điều này đáng để cùng đến với nhau và tìm kiếm một lối đi để tiến về phía trước.” Anh chị em đại diện cho niềm hy vọng. Và công việc mà anh chị em làm, đặc biệt trong việc vươn tới những người thiếu thốn nhất, chắc chắn là một dấu chỉ của niềm hy vọng, một biểu hiện cụ thể của niềm hy vọng mà tất cả chúng ta đang tìm kiếm.
Vì vậy, tôi cảm ơn anh chị em về điều đó và bảo đảm với tất cả anh chị em rằng tôi luôn cầu nguyện cho công việc của anh chị em, cho sứ mạng của anh chị em và cho tất cả những ai đang phục vụ trong Chương trình Lương thực Thế giới. Xin cho tất cả anh chị em được thêm sức mạnh và được chở che trong khi thi hành sứ mạng đó, bởi vì lương thực cho thế giới là điều mà tất cả chúng ta đều mong muốn trao đi – lương thực cho thế giới theo nghĩa là của ăn mỗi ngày cho mỗi người, nhưng cũng là lương thực đem lại niềm hy vọng để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn, một thế giới hòa bình, một thế giới trong đó tất cả chúng ta thực sự hiệp nhất. Xin Thiên Chúa chúc lành cho tất cả anh chị em, và cảm ơn anh chị em rất nhiều.