Bài diễn văn của ĐTC cho các Giám Mục tham dự khóa học do Bộ Truyền Giáo tổ chức

0

Bài diễn văn của Đức Thánh Cha Beneđictô XVI cho các Giám mục mới được chọn

và đang tham dự Khóa Học do Bộ Rao Giảng Tin Mừng cho các Dân Tộc tổ chức, 

Castelgandolfo (Rôma), ngày 7-9-2012[1]

 

Anh Em thân mến,

            Tôi vui mừng được gặp gỡ Anh Em, đến Rôma để theo khóa huấn luyện cho các Giám Mục mới được chọn, do Bộ Rao Giảng Tin Mừng cho các Dân Tộc tổ chức. Tôi chân thành chào thăm Đức Hồng Y Fernando Filoni, Tổng Trưởng “Bộ Truyền Giáo”, và Tôi cám ơn Ngài vì những lời nói thật cao đẹp mà Ngài đã bày tỏ với Tôi, nhân danh cả Anh Em nữa. Tôi chào thăm Đức Cha Savio Hon Tai-Fai, Tổng Thư Ký của “Bộ Truyền Giáo”, và Đức Ông Protase Rugambwa, Phụ Tá Tổng Thư Ký của Bộ này; Tôi gửi lời chào thăm tới các Ngài và tất cả những người đã đóng góp vào việc làm cho Khóa Học được thành công, và xin cám ơn tất cả.

Khóa học này được tổ chức vào thời điểm rất gần kề NĂM ĐỨC TIN (nhấn mạnh là của tôi), một ơn huệ của Chúa ban cho Giáo Hội để trợ giúp các người đã chịu phép Rửa Tội ý thức về Đức Tin của mình và truyền đạt Đức Tin đó cho những người chưa được cảm nghiệm vẻ đẹp của Đức Tin.

Các Cộng đoàn mà Anh Em là mục tử bên Châu Phi, Châu Á, Châu Mỹ Latin và Châu Đại Dương, cho dù ở các hoàn cảnh khác nhau, tất cả đều dấn thân trong việc Rao giảng Tin Mừng thứ nhất và trong công cuộc làm kiên vững Đức Tin này. Anh Em lãnh nhận những niềm vui và hy vọng của họ, cũng như các vết thương và các lo lắng ưu tư, giống như Thánh Tông Đồ Phaolô, đã viết: “Tôi vui mừng vì các đau khổ tôi chịu vì anh em và tôi làm cho hoàn tất trong thân xác của tôi, điều mà trong đau khổ của Đức Kitô, để đem ích lợi cho thân thể của Ngài là Giáo Hội (Cl 1, 24). Và Thánh nhân còn thêm: “Vì điều này mà tôi lao nhọc và chiến đấu, với sức mạnh đến từ Ngài và hành động trong tôi với quyền năng của Ngài” (c. 29). Trong con tim của Anh Em, sự tín thác nơi Chúa hãy luôn được kiên vững; Giáo Hội là của Ngài, và Ngài là Đấng hướng dẫn trong những lúc khó khăn và với sự thanh thản.

Các Cộng đoàn của Anh Em hầu hết mới được thành lập, và có những công lao và những yếu đuối gắn liền với lịch sử ngắn ngủi. Các Cộng đoàn này tỏ ra một Đức Tin được tham dự và đầy hoan lạc, sống động và sáng tạo, nhưng cũng thường chưa được ăn rễ sâu. Trong các Cộng đoàn này niềm phấn khởi và nhiệt huyết tông đồ luân phiên nhau vào những lúc bất ổn và không đúng với đòi hỏi của của Đức Tin. Người ta cũng thấy xẩy ra đây đó những sứt mẻ và những nhóm người bỏ Giáo Hội ra đi. Tuy nhiên, đó là các Giáo Hội đang trưởng thành nhờ hoạt động mục vụ, nhưng cũng nhờ ơn huệ của tình liên đới “các thánh cùng thông công”, cho phép một cuộc thành hình chân thực và riêng biệt của ơn thánh giữa các Giáo Hội có truyền thống xa xưa và những Giáo Hội mới thành lập, ngoài ra, và còn hiện hữu cả trước đó nữa, có sự hiệp thông giữa Giáo Hội trên trời và Giáo Hội lữ hành.

Từ ít lâu nay người ta ghi nhận được một sự giảm sút các vị thừa sai, nhưng lại được quân bình hóa, bù lại với việc tăng thêm con số hàng Giáo Sĩ bản xứ và tu sĩ. Tuy nhiên việc tăng trưởng về con số các Linh Mục bản xứ, đưa ra một hình thức mới của công việc hợp tác về truyền giáo: một vài Giáo Hội trẻ đã bắt đầu gửi các Linh Mục tới các Giáo Hội Chị Em đang thiếu Linh Mục trong cùng một quốc gia hoặc trong những Quốc Gia của cùng một Châu Lục; đó là tình hiệp thông làm sống động sinh hoạt rao giảng Tin Mừng. Vì thế các Giáo Hội trẻ cho thấy một dấu chỉ của sự hy vọng cho tương lai của Giáo Hội phổ quát.

Trong bối cảnh như thế, Anh Em thân mến, Tôi khích lệ Anh Em đừng tiết kiệm sức lực và lòng can đảm để có một công việc mục vụ linh động, hãy nhớ tới ơn huệ đã được gieo vãi trong Anh Em qua việc truyền chức Giám Mục, mà người ta có thể tóm tắt trong 3 tác vụ (tria munera) giảng dạy, thánh hóa và cai quản. Anh Em hãy nhớ kỹ trong lòng, công tác missio ad gentes, việc hội nhập văn hóa trong phạm vi Đức Tin, việc huấn luyện các ứng viên lên chức Linh Mục, việc coi sóc của Giáo Sĩ Giáo Phận, sự lo lắng cho các tu sĩ nam và nữ, và giáo dân. Giáo Hội nảy sinh ra từ truyền giáo và lớn lên cùng với sứ vụ truyền giáo. Anh Em hãy nhận như là của Anh Em, lời kêu gọi bên trong của Vị Tông Đồ Dân Ngoại: “Đức ái của Chúa Kitô thôi thúc tôi” (2Cr 5, 14).  

Việc hội nhập văn hóa trong phạm vi Đức Tin giúp Anh Em đem Phúc Âm nhập thể trong các nền văn hóa của các Dân Tộc và nhận lấy những gì là tốt đẹp trong các nền văn hóa đó. Người ta bàn về một tiến trình lâu dài và khó khăn, mà trong một cách thế nào đó, chỉ liên hệ tới sự nhân nhượng giữa tính đặc thù và vẹn toàn của Đức Tin Kitô Giáo (xem Thông điệp Sứ vụ Đấng Cứu chuộc, 25).  

Sứ vụ truyền giáo đòi hỏi các Mục Tử phải nên đồng hình dạng với Đức Kitô qua sự thánh thiện của đời sống, phải khôn ngoan và có tầm nhìn xa, sẵn sàng để tiêu hao mình đi cách quảng đại vì Phúc Âm và để mang trong con tim sự lo lắng cho tất cả mọi Giáo Hội.

Anh em hãy canh chừng lo lắng cho đoàn chiên, khi chú ý cách đặc biệt tới các Linh Mục. Hãy hướng dẫn họ bằng gương sáng, hãy sống trong sự hiệp thông với họ, Anh Em hãy sẵn sàng lắng nghe các Linh Mục nói và đón nhận họ với lòng nhân từ hiền phụ, đánh giá các khả năng khác nhau của họ. Anh Em hãy dấn thân để bảo đảm cho các Linh Mục của Anh Em những cuộc gặp gỡ đặc biệt và định kỳ để huấn luyện. Anh Em hãy làm thế nào để Thánh Thể luôn là trung tâm của đời sống của họ và lý do của cuộc sống thi hành thừa tác vụ của họ.

Anh Em hãy có một cái nhìn của Đức Tin trên thế giới hôm nay, để hiểu biết thế giới cách sâu xa, và hãy có một con tim quảng đại, sẵn sàng đi vào trong sự hiệp thông với con người, nữ cũng như nam của thời đại chúng ta.

Anh Em đừng để thiếu trong nhiệm vụ hàng đầu của Anh Em như là người của Thiên Chúa, được kêu gọi để cầu nguyện và để phục vụ Lời của Ngài hầu mưu ích cho đoàn chiên. Người ta cũng có thể nói về Anh Em điều mà tư tế Onia quả quyết về ngôn sứ Giêrêmia: Đây là người bạn của anh chị em, cầu nguyện thật nhiều cho Dân chúng và cho thành thánh này (2 Mac 5, 14). Anh Em hãy để con mắt hướng nhìn về Chúa Giêsu, Vị Mục Tử của các mục tử: thế giới ngày nay cần những con người nói với Thiên Chúa, để có thể nói về Thiên Chúa. Chỉ như thế Lời của sự cứu độ mới mang lại kết quả (xem Diễn văn cho Hội Đồng Tòa Thánh đặc trách về việc loan báo mới của Tin Mừng, ngày 15-10-2011).

Anh Em thân mến, các Giáo Hội của Anh Em biết rõ bối cảnh bất an đang in đậm một cách đáng lo ngại vào đời sống của người dân. Các vấn đề cấp bách về thực phẩm, y tế và giáo dục, đưa ra câu hỏi cho các cộng đoàn của Giáo Hội và lôi kéo họ vào trong đó một cách trực tiếp. Chú ý của họ và hành động của họ thật sự là đáng cảm phục và khen ngợi. Với các thiên tai, lại còn có thêm các loạt những thái độ kỳ thị văn hóa và tôn giáo, thái độ bất khoan dung và thuyết hư ảo, là kết quả của chủ nghĩa cực đoan đang đưa ra những cái nhìn nhân chủng sai lầm và dẫn đưa tới sự đánh giá thấp, nếu không phải là không nhận ra, quyền tự do tôn giáo, sự kính trọng các người yếu thế, nhất là trẻ em, phụ nữ và các người khuyết tật. Sau cùng những xung khắc đang đè nâng và lại nổi dậy giữa các chủng tộc và các sắc dân, gây ra những cuộc bạo động không thể bào chữa được. Anh Em hãy tín thác vào Phúc Âm, vào sức canh tân của Phúc Âm, vào khả năng làm thức tỉnh dậy các lương tâm và từ bên trong khích thích việc cứu vãn con người và tạo ra một tình huynh đệ mới. Việc đem Lời của Đức Kitô lan tỏa và làm nở rộ ơn huệ hòa giải và cổ võ sự hiệp nhất giữa các Dân Tộc.

Trong Sứ điệp cho Khánh Nhật Truyền Giáo sắp tới, Tôi đã muốn nhắc lại rằng Đức Tin là một ơn huệ phải được đón nhận với con tim và trong cuộc sống, ơn huệ mà chúng ta phải luôn cảm tạ Thiên Chúa. Nhưng Đức Tin được ban cho để được chia sẻ; một tài năng được trao phó cho để đem lại hoa trái; một ánh sáng được ban cho để không thể đem đi cất giấu. Đức Tin là ơn huệ quan trọng nhất được ban cho ta trong cuộc sống: chúng ta không thể giữ lại ơn huệ này chỉ cho chúng ta mà thôi ! “Tất cả  . . . đều có quyền được biết giá trị của một ơn huệ như thế và được quyền đến được tới ơn huệ đó”. Đấng Đáng Kính của Thiên Chúa Đức Giáo Hoàng Phaolô VI, khi xác quyết lại tính ưu tiên của việc rao giảng Tin Mừng, đã quả quyết như sau: “ Con người có thể được cứu rỗi cả qua các con đường khác, nhờ vào lòng từ bi của Thiên Chúa, mặc dù chúng ta không loan báo cho họ Phúc Âm; nhưng liệu chúng ta có thể cứu rỗi chính mình được không, nếu, vì thiếu chuyên chăm, vì sợ hãi, vì xấu hổ hoặc vì những hậu quả của những ý tưởng sai lầm, chúng ta coi thường không loan báo Phúc Âm?” (Tông Huấn Phúc Âm cần được rao giảng (Exhort. ap. Evangelii nuntiandi, 80). Câu hỏi như thế cần vang vọng lại trong con tim của chúng ta như một lời kêu gọi phải cảm thấy tính ưu tiên tuyệt đối của trách vụ loan báo Tin Mừng.

Anh Em thân mến, Tôi trao phó Anh Em và các Cộng đoàn của Anh Em cho Đức Maria rất thánh, là người môn đệ thứ nhất của Đức Kitô và là người thứ nhất rao giảng Tin Mừng, khi đã cho thế giới Ngôi Lời của Thiên Chúa nhập thể. Xin Mẹ, là Sao sáng của việc loan báo Tin Mừng (Stella Evangelizationis), luôn hướng định các bước đường của Anh Em. Trong ý hướng này Tôi ban Phép Lành Tông Tòa cho Anh Em.   

Dịch theo nguyên bản tiếng Ý do Phòng Báo Chí Tòa Thánh phổ biến ngày 7-9-2012.

Linh mục Phanxicô Borgia Trần Văn Khả, ngày 8-9-2012.



[1]  Vào lúc 12 giờ ngày 7 tháng 9 năm 2012, tại “Hội Trường Lính Thụy Sĩ”, trong Điện Tông Tòa tại Castelgandolfo (Roma), Đức Thánh Cha đã tiếp các Giám Mục mới được chọn, trong vòng 5 năm qua, cho các Giáo Phận thuộc Vùng Truyền Giáo, đến Roma tham dự Khóa Huấn luyện do Bộ Rao Giảng Tin Mừng cho các Dân Tộc, tổ chức. Chú ý : trong thời gian này Bộ Giám Mục cũng tổ chức một Khóa học tương tự cho các Giám Mục mới được chọn, thuộc quyền Bộ Giám Mục (Châu Âu, Châu Mỹ, Châu Mỹ Latin, Châu Đại Dương).

 .

Comments are closed.