Bảo trì

0

 I. CÂU CHUYỆN MỘT CHIẾC CẦU

Những ai đi du lịch nước Mỹ, chắc không bỏ quên tham quan một chiếc cầu nổi tiếng ở thành phốSan Francisco, bangCalifornia. Đó là cây cầu Golden Gate.

Chiếc cầu có chiều dài 2.788 mét, rộng 27 mét, cách mặt nước 227 mét. Hai dây cáp lớn giăng trên đỉnh các tháp, mỗi sợi dây cáp gồm hơn 27.500 sợi dây thép. Nặng tất cả là 811,5 tiệu kilogram. Tốn phí hết 35 triệu Mỹ kim. Cầu được khởi công năm 1933 và được khánh thành ngày 27/05/1937.

Cầu được sơn phết bằng một lớp sơn mầu vàng cam, coi rất vui tươi và dễ thương. Nhưng đây cũng là một nơi có nhiều người tự tử nhất nước nước Mỹ. Tính từ đầu đến năm 2005, có tất cả 1.200 vụ tự tử ở đây.

Một kiến trúc sư, trong tổ bảo trì, cho biết : Quanh năm, ngày nào chiếc cầu cũng phải được sơn phết lại.  Điều đó có nghĩa là, khi công việc sơn phết vừa xong, thì cũng vừa đến lúc phải bắt đầu trở lại. Công việc này không bao giờ được coi  là hoàn tất, mà là một tiến trình liên tục. Không có sự săn sóc đó, lớp vỏ bọc ngoài và nhiều giá trị thẩm mỹ khác của cây cầu sẽ bị phá hoại.

Từ đó ta suy ra : việc săn sóc gia đình, cũng chẳng khác gì việc sơn phết cây cầu không lồ Golden Gate. Nó là việc phải làm liên tục. Nếu sao nhãng, nhiều giá trị cao quí của gia đình sẽ bị xói mòn. Đó là một thực tế, mà những ai đã bước vào trong đời sống gia đình nên lưu ý.

Văn hào Pháp, ông André Maurois, đã nói rất đúng : “Hôn nhân là một công trình mà ta phải kiến tạo suốt đời”. Công trình hôn nhân, vừa khó khăn vừa lâu dài ấy, phải được thực hiện, không do một người mà là nhiều thành viên trong gia đình. Công trình kiến tạo ấy đòi hỏi một sự hợp tác kiên vững và chân thành.

Công việc phải làm luôn đó, còn nêu lên cho chúng ta  một sự thực nữa : Đừng bao giờ mang sẵn một định kiến phải hoàn tất mọi việc ngay lập tức, bởi vì sẽ chẳng bao giờ làm được. Khả năng của chúng ta chỉ có hạn, không nên ảo tưởng. Thay vào đó, chúng ta hãy quyết tâm thực hiện hằng ngày. Phải cố gắng với hết khả năng, nhưng đừng bao giờ rơi vào tình trạng quá tải.  Việc hôm nay đủ cho hôm nay, việc ngày mai đủ cho ngày mai.

II. HÃY BẢO TRÌ GIA ĐÌNH 

Bảo trì gia đình là gì ? Theo chữ Nho, “bảo trì” là cầm giữ lại, giống như retinere tiếng La tinh, hay retenir tiếng Pháp. Sở dĩ phải bảo trì gia đình vì kinh nghiệm cho hay gia đình ngày nay dễ bị tan vỡ, cảnh sống hạnh phúc gia đình rất mong manh, người ta ly dị như cơm bữa. Biết bao gia đình đã bị tan vỡ thảm thương. Phải tìm cách làm cho gia đình giữ lại được cái vẻ đẹp thuở ban đầu :

Cái thưở ban đầu lưu luyến ấy

Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên !

Nhiều người hiểu lầm, khi kết hôn xong là đã có một gia đình tốt đẹp và cứ thế là xong.  Nhưng thực sự, kết hôn mới là bước khởi đầu  đặt móng cho một tiếng trình xây dựng một ngôi nhà hôn nhân cho bền vững. Trong việc xây dựng này, còn biết bao nhiêu việc phải làm: việc xây dựng này có hoàn thành tốt đẹp không ?

Chúng ta hãy xem lại đoạn Phúc Âm Chúa nói với chúng ta (Lc 14,26-33). Chúa đã đưa ra một dụ ngôn bảo chúng ta  :  khi xây nhà, trước tiên phải tính toán xem mình có đủ tiền  để hoàn thành không ? Nếu không thì đừng xây vội, bởi vì xây nửa chừng, hết tiền phải ngưng, thiên hạ sẽ chê cười chúng ta  là bán đồ nhi phế.

Trước khi ra trận cũng thế, phải lượng tính xem, mình với 10.000 quân, có đủ sức đương đầu với đối phương với 20.000 quân không ? Nếu không, thì nên sai sứ đi cầu hòa, trước khi đối phương tấn kích mình.  Biết mình, biết địch, quả thực, là một yếu tố tất thắng của mọi cuộc chiến.

Cuộc sống gia đình, có thể nói, cũng là một cuộc chiến. Thông thường không đổ máu, vì nó là cuộc chiến đấu cân não, nhưng mức độ gây cấn cũng không phải nhỏ.

Bước chân vào đời sống gia đình, có thể nói, anh chị cần thấy được những thực tế trên, để tự võ trang đương đầu với nó, không cho phép nó “đào ngạch khoét vách” hạnh phúc của mình được. Rất có thể, từ “Cảm nhau” cho tới hôm nay, anh chị chỉ thấy hoa hồng mà không lưu ý tới gai hồng, thì ngay từ hôm nay, anh chị phải chấp nhận một sự thực. Hoa hồng nào cũng phải có gai. Nhưng gai không làm hồng xấu đi, ngược lại, sẽ tôn vẻ đẹp cho hồng.

Sở dĩ chúng ta gọi cuộc sống gia đình là một cuộc chiến vì chúng ta sẽ phải đương đầu với muôn vàn khó khăn, với bao thử thách. Thời mới quen nhau, hình ảnh người chồng là một “hoàng tử” và hình ảnh người vợ là một “công chúa”. Hoàng tử sánh duyên cùng công chúa thì còn gì đẹp bằng ? Hạnh phúc lứa đôi thật tuyệt vời.

Nhưng coi chừng !  Ông Chamfort dám bạo miệng mà nói : “Hôn nhân là mồ chôn tình yêu”. Nói như thế có vẻ cường điệu, khó chấp nhận, nhưng trong thực tế có phần đúng đấy, vì “Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy” không còn nữa, thêm vào đó là những va chạm hằng ngày làm cho vợ chồng gây gỗ, bất hòa với nhau.

Vợ chồng sống bên nhau, có nhiều điều phải xây dựng cho nhau.  Có những nhược điểm, khi mới yêu nhau, giấu nhau, hoặc không nhận ra. Về với nhau rồi, tất cả mới lộ diện. Vì thế, hạnh phúc hôn nhân nằm ở chỗ chấp nhận nhau, không phải chỉ ở ưu điểm, mà là cả con người của nhau. Trong đó, dĩ nhiên, có cả khuyết điểm.  Đã là người, không ai thập toàn cả. Chấp nhận nhau không phải trong tâm trạng “Đành chịu”, nhưng để thăng tiến điều tốt và gọt dũa điều xấu.

Nói tới đây tôi nhớ đến các lời quảng cáo của các mỹ viện là “BEFORE & AFTER”. Hình ảnh trước bao gờ cũng xấu xí, vô duyên; còn hình ảnh sau đó lúc nào cũng là khuôn mặt xinh tươi duyên dáng.  Điều này hoàn toàn ngược lại với hình ảnh của đời sống hôn nhân gia đình. Trước : dễ thương, duyên dáng, đáng yêu vô vàn. Sau : xấu xí, vô duyên, thậm chí không muốn nhìn . Sao mà hạnh phúc chóng qua thế ?

Như vậy thì hạnh phúc  cốt lõi của cuộc sống nằm ở đâu ?

Thưa nằm ở sự liên kết giữa Thiên Chúa và tạo vật. Nếu chúng ta biết sống có chung có thủy, có trước có sau đối với Chúa cũng như với mọi người, đặc biệt là với người bạn đời của mình, cho dù có bất cứ điều gì xẩy ra.

Thường những năm đầu của cuộc sống chung là những năm va chạm kịch liệt nhất vì con người cá nhân còn tồn tại mạnh mẽ, sau đó mọi chuyện sẽ từ từ êm lại.

Tuy thế, nếu vợ chông còn xích mích gây gỗ với nhau thì cũng còn là một điềm tốt vì nó nói lên hôn nhân vẫn còn sinh động. Chỉ khi nào vợ chồng hết nói nặng với nhau, im lặng như đá thì mới nguy hiểm : “Người lặng nghe ĐÁ lên trong mình” (Trịnh Công Sơn).

Ngoài ra, chúng ta thấy có những lý do  đưa đến việc gia đình bị tan vỡ như lý do kinh tế, xã hội, tâm lý, giáo dục, đạo đức…  Nhưng có một nguyên nhân khác xem ra có vẻ “chìm” nhưng lại rất “nổi”, đã từng gây sóng gió trong nhiều cặp vợ chồng. Đó là sự NHÀM CHÁN, nhạt nhẽo và cũ kỹ trong mối tình  với trước đó đã một thời  tươi thắm nồng nàn và đầy quyến rũ.

Người ta nói : “Tình yêu bị chết đi do sự nhàm chán vì người yêu bị chôn vùi bởi sự lãng quên”.  Không nhàm chán sao được khi mà lúc nào cũng phải tiếp xúc với con người ấy, với tính tình ấy, với các xử sự ấy và cuộc sống dần dần trở nên như cái máy.

Có lẽ vì vậy mà ông Chamfort đã kết luận : “Hôn nhân là mồ chôn tình yêu”.

Củng cố cho kết luận của ông Chamfort, nhà thơ ngụ ngôn người Pháp, ông La Fontaine nói :

Nơi bạn, tất cả đều tha thứ bỏ qua,

Nơi tình nhân, tất cả đều hài lòng, hoàn hảo,

Nơi vợ chồng, tất cả đều nhàm chán, mỏi mệt”.

Để giải tỏa sự nhàm chán trong gia đình, thiết tưởng không gì có hiệu quả bằng việc quan tâm đến nhau. Hai vợ chồng  phải biết sống cho nhau, vì nhau, quên mình để tạo hạnh phúc cho nhau. Người ta có thể thể hiện sự quan tâm ấy  trong cách dùng ngôn ngữ, cử chỉ, động thái, ánh mắt, nụ cười…

Cũng có người đưa ra một số biện pháp để giải tỏa sự nhàm chán, đại khái như sau :

a) Cãi nhau : nghe cũng ngồ ngộ thật. Thật ra, đây không phải là giải pháp vì nó không giảm bớt nhàm chán mà chỉ tạo thêm căng thẳng, đấy chỉ là hậu quả của sự nhàm chán.

b) Làm lại tuần trăng mật  : vợ chồng tạm gác mọi công việc, dành một thời gian để hai vợ chồng ở bên nhau, làm mới lại mối tình xưa.

c) Đi du lịch : cũng là dịp thư giãn, vợ chồng có dịp ở gần nhau, chuyện trò thân mật hơn lúc ở nhà, nhờ bầu khí thay đổi.

Nhưng nói gì thì nói, vợ chồng hãy trở lại với bản thân mình và phải công nhận rằng “Tự biết mình” là một điều tối quan trọng trong việc giải tỏa nỗi nhàm chán trong cuộc sống gia đình. Điều quan trọng trong giai đoạn này là phải tự xem xét mình cho kỹ càng, để tự sửa đổi, chỉnh đốn cho phù hợp, chứ không phải chỉ lo  đổ lỗi cho vợ hoặc chồng, như Adong đổ lỗi cho Evà, rồi sau đó là chạy trốn, cách ly hoặc loại trừ vợ / chồng ra khỏi đời sống tình cảm của mình,  rồi rút dần vào thế giới ích kỷ của riêng mình, tâm hồn trở nên chai đá và sự phản bội là bước tất yếu tiếp theo.

Muốn việc bảo trì gia đình đạt được kết quả tốt không gì bẵng hãy yêu thương nhau vì tình yêu hóa giải được tất cả, rồi sau đó cố gắng nhường nhịn nhau, hòa hợp với nhau, để cùng nỗ lực xây dựng hạnh phúc gia đình trong mọi hoàn cảnh thuận cũng như nghịch.

Truyện : Trung thành với nhau

Có hai vợ chồng sống rất hạnh phúc bên nhau. Rồi đột nhiên người chồng bị tai nạn giao thông và bị tàn phế, phải ngồi xe lăn. Sau nhiều ngày suy nghĩ, vì quá thương vợ, người chồng cố tỏ ra lạnh nhạt, rồi cương quyết đòi ly hôn.

Tòa án hòa giải nhiều lần mà bất thành nên đành đưa ra xét xử.

Người chồng nói :

– Tôi không còn yêu cô ấy nữa, sống với nhau chỉ là địa ngục thôi.

Người vợ vừa khóc vừa chạy đến quì dười chân người chồng mà nói :

– Xin anh đừng ly hôn, dù anh không còn yêu em  thì anh cũng vì yêu con. Nhưng em biết anh còn yêu em mà, phải không anh ? Em có thể làm đôi chân cho anh mà.

Nghe vậy, người chồng không thể cầm lòng được, đôi mắt lạnh lùng của người chồng có hai dòng nước mắt chảy xuống, và anh phải bật khóc. Tòa án không hòa giải được nhưng chính họ tự hòa giải.

 ++++

Ta hãy nghe Đức giáo hoàng Gioan-Phaolô trong Tông huấn về những bổn phận của gia đình Kitô hữu đã nhắn nhủ :

“Gia đình Kitô hữu ngày nay thường hay bị cám dỗ nản lòng hay đang lo âu trước những khó khăn, ngày một lớn; lòng yêu mến ấy còn được biểu lộ qua một hình thức trổi vượt nữa, đó là đem lại cho gia đình Kitô hữu những lý do để tự tin  vào mình, qua những phong phú mà gia đình có được tự bản chất hay do ân sủng, qua sứ mạng Thiên Chúa đã ủy thác cho gia đình. “Các gia đình ngày nay phải trấn tỉnh lại ! Phải theo Chúa Kitô”…

 Ngoài ra, các Kitô hữu còn có bổn phận phải loan báo cách vui tươi và xác tín, “Tin Mừng” về gia đình, vì một cách tuyệt đối, gia đình đang còn và mãi mãi vẫn còn cần nghe và cần hiểu ngày càng sâu sắc hơn, những lời đích thực mạc khải cho gia đình biết chân tính của nó, những tiềm năng và tầm quan trọng sứ mạng gia đình trong xã hội loài người và trong Hội thánh Thiên Chúa” (Familiaris Consortio, số 86).

Lm Giuse Đinh Lập Liễm

                                                      

 

Comments are closed.