Mầu nhiệm Truyền tin và Đời sống Thánh hiến

0

Ngày 25 tháng 03 năm 2015
Lễ Truyền Tin

Mầu Nhiệm Truyền Tin

và Đời Sống Thánh Hiến

(Lc 1, 26-38)

Trong Năm Đời Sống Thánh Hiến, chúng ta đang được mời gọi làm mới lại lựa chọn ơn gọi đi theo Đức Ki-tô trong đời sống dâng hiến. Và mầu nhiệm “Thiên Thần truyền tin cho Đức Bà chịu thai” sẽ khơi dậy lòng khao khát, soi sáng và nâng đỡ chúng ta, trong những nỗ lực nhỏ bé của chúng ta nhằm canh tân ơn gọi.

1. Chiêm ngắm Đức Maria

Trước hết, chúng ta hãy tự hỏi Đức Maria là ai, theo lời kể của thánh sử Luca về mầu nhiệm Truyền Tin ? Mẹ là một thiếu nữ Israen, ngụ tại Galilê, làng Nazarét. Mẹ là một thiếu nữ đã đính hôn, như bao thiếu nữ khác khi đến tuổi trưởng thành. Một cách chính xác, Mẹ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc dòng dõi Đavít.

Như thế, lúc ban đầu, Mẹ là một cô gái như bao cô gái khác (và cũng tương tự như thế, đối với phái nam). Và có lẽ chúng ta cũng đã như vậy, trước khi bước vào hành trình ơn gọi dâng hiến : một cô gái với thân phận bình thường, và với ước mơ về đời mình cũng thật bình thường. Nhưng Mẹ lại không được vậy, vì có thể nói, Chúa đến làm “xáo trộn” cuộc đời của Mẹ.

Ở đây chúng ta có thể nhìn lại hành trình ơn gọi của mình và tự hỏi : đâu là những dấu chỉ, những cách thức Chúa dùng để làm “xáo trộn” cuộc đời chúng ta, làm cho chúng ta không thể sống như những cô gái (hay một người) bình thường ? Và trong trình thuật Truyền Tin, Chúa không đến trực tiếp, nhưng qua trung gian sứ thần Gabrien. Vậy đâu là những người “trung gian” của Chúa trong cuộc đời và nhất là hành trình ơn gọi của chúng ta ?

2. Lắng nghe Sứ thần Gabrien và Đức Maria

Ở bước thứ ba của cuộc đối thoại (c. 35-37), Sứ thần rất coi trọng ngăn trở mà Đức Mẹ nêu ra : “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!” (c. 34) Vì thế, để thuyết phục, ngài đã không dựa vào điều gì khác, ngoài quyền năng riêng của Thiên Chúa. Trước hết, theo lời của Sứ Thần, Người Con Mẹ sẽ cưu mang và sinh ra, là hoàn toàn do quyền năng của Thiên Chúa và thuộc về Thiên Chúa :

Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. (c. 35)

Sứ thần Gabrien đến gặp Đức Maria, vào thời điểm bà Elizabeth có thai được sáu tháng. Vì thế sau đó, trong lời đối thoại với Đức Mẹ, sứ thần long trọng nêu ra trường hợp bà Elizabet để thuyết phục Đức Mẹ :

Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng.37 Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được. (c. 36-37)

Sự kiện bà Elizabet với cung lòng vừa hiếm muộn và vừa già cỗi nhưng lại mang thai, nhắc nhớ Lịch sử cứu độ. Thật vậy, trong sáng tạo và lịch sử cứu độ, Thiên Chúa luôn làm phát sinh sự sống, ở nơi mà loài người không thể làm gì được, đó chính là quyền năng sáng tạo riêng của Thiên Chúa. Như lời nguyện Thánh Vịnh diễn tả : “Đường của Chúa băng qua biển rộng, lối của Người rẽ nước mênh mông, mà chẳng ai nhận thấy vết chân Người” (Tv 77, 20). Như thế, lời xin vâng của Mẹ đặt trên nền tảng quyền năng của Thiên Chúa, một quyền năng được tỏ hiện cách rạng ngời trong sáng tạo và lịch sử cứu độ.

Dưới ánh sáng của mầu nhiệm Truyền Tin, chúng ta được mời gọi nhận ra yếu tính của đời sống thánh hiến: đó là để cho Thiên Chúa làm phát sinh sự sống thần linh của Người, theo hình ảnh của Đức Ki-tô, ở nơi không thể, là “thân xác trinh nguyên” của chúng ta. “Trinh nguyên”, tiên vàn theo nghĩa thiêng liêng. “Trinh nguyên”, tiên vàn theo nghĩa thiêng liêng, nghĩa là một con tim khát khao dành trọn cho một mình Chúa và tình yêu dành cho Người, và qui hướng mọi sự (chứ không loại bỏ), trong đó có những tương quan tình cảm, về một mình Chúa và tình yêu dành cho Người.

3. Lắng nghe lời “Xin vâng” của Đức Maria

Cuối cùng, chúng ta được mời gọi lắng nghe một lần nữa lời “Xin Vâng” của Đức Maria. Trong lời “Xin Vâng”, Mẹ tự xưng mình là “nữ tì” và trong bài ca bất hủ Magnificat, Mẹ còn đi xa hơn, khi nhận mình là “Phận nữ tì hèn mọn” (Lc 1, 38). Chúng ta được mời gọi dõi theo một Đức Maria như thế đó. Không ở đâu ngoài lời nói này của Mẹ, chúng ta cảm thấy thật gần gũi với Mẹ. Vì chúng ta cũng như Mẹ, là nữ tì, là tôi tớ của Thiên Chúa.

Sau đó, Mẹ nói : “Hãy xảy ra cho tôi theo như lời của Sứ Thần nói”. Chúng ta hãy cảm nếm lòng tín thác tuyệt đối Mẹ dành cho Chúa qua lời nói này, bởi vì qua lời này, Mẹ cam kết từ bỏ quyền làm chủ đời mình ; và đó chính là ý nghĩa tận cùng của mọi ơn gọi, và nhất là của ơn gọi dâng hiến.

*  *  *

Chúng ta được mời gọi đặt lời “xin vâng” của chúng ta, khi đón nhận Đức Ki-tô vào cuộc đời chúng ta và sống theo ơn gọi Chúa ban, trong lời “Xin Vâng” của Đức Mẹ. Cũng giống như Đức Mẹ, tiếng xin vâng ban đầu của chúng ta cần phải làm mới lại suốt đời, nhất là ở những khúc quanh quan trọng và trong thời gian tĩnh tâm, hay ở những lúc khó khăn thử thách lớn nhỏ trong hành trình ơn gọi. Trong những giai đoạn khó khăn thử thách lớn, có khi chúng ta được mời gọi thưa “xin vâng” mỗi ngày, bằng cách nhận lời “Xin Vâng” của Mẹ làm của mình, và lời “Xin Vâng” này có nghĩa là : “Con là nữ tì (hay tôi tớ) của Chúa, xin xảy ra cho con theo như Lời của Ngài.”

Xin Mẹ Maria, Mẹ của chúng ta, đồng hành và phù hộ chúng ta với tình yêu hiền mẫu, để chúng ta cũng sống đến cùng lời “xin vâng” của chúng ta, giống như Mẹ.

Lm Giuse Nguyễn Văn Lộc

Comments are closed.