Phục vụ theo gương Đức Kitô – Đề tài Tĩnh tâm tháng 11/2015

0

Đề tài tĩnh tâm tháng 11/2015

Kính thưa quý Bề trên và Chị em,

Tiếp tục hành trình sám hối, xin được cùng quý Bề trên và Chị giáo nhìn lại việc phục vụ của mình trong cộng đoàn theo mẫu gương Thầy Giêsu. Trong ngày tĩnh tâm tháng này, quý Bề trên và Chị em được mời gọi chìm sâu trong tĩnh lặng để chiêm ngắm dung nhan Đức Giêsu, Con Thiên Chúa làm người, hầu chúng ta nhận ra những gì cần sám hối và canh tân.

I. LỜI CHÚA:

(1) Trước lễ Vượt Qua, Ðức Giêsu biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.

(2) Trong bữa ăn tối, ma quỷ đã gieo vào lòng Giuđa, con ông Simon Ítcariốt, ý định nộp Ðức Giêsu. (3) Ðức Giêsu biết rằng: Chúa Cha đã giao phó mọi sự trong tay Người, Người bởi Thiên Chúa mà đến, và sắp trở về cùng Thiên Chúa, (4) nên bấy giờ Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng. (5) Rồi Ðức Giêsu đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau.

(6) Vậy, Người đến chỗ ông Simon Phêrô, ông liền thưa với Người: “Thưa Thầy! Thầy mà lại rửa chân cho con sao?” (7) Ðức Giêsu trả lời: “Việc Thầy làm, bây giờ anh chưa hiểu, nhưng sau này anh sẽ hiểu”. (8) Ông Phêrô lại thưa: “Thầy mà rửa chân cho con, không đời nào con chịu đâu!” Ðức Giêsu đáp: “Nếu Thầy không rửa chân cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy”. (9) Ông Simon Phêrô liền thưa: “Vậy, thưa Thầy, xin cứ rửa, không những chân, mà cả tay và đầu con nữa”. (10) Ðức Giêsu bảo ông: “Ai đã tắm rồi, thì không cần phải rửa nữa; toàn thân người ấy đã sạch. Về phần anh em, anh em đã sạch, nhưng không phải tất cả đâu!” (11) Thật vậy, Người biết ai sẽ nộp Người, nên mới nói: “Không phải tất cả anh em đều sạch”.

(12) Khi rửa chân cho các môn đệ xong, Ðức Giêsu mặc áo vào, về chỗ và nói: “Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không? (13) Anh em gọi Thầy là ‘Thầy’, là ‘Chúa’, điều đó phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. (14) Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. (15) Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em.

II. SUY NIỆM:

1. Đức Giêsu yêu các môn đệ cho đến cùng

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu đã yêu các môn đệ đến cùng. Tình yêu đến cùng được thể hiện qua việc Ngài đã tự hạ mình quỳ xuống dưới chân các môn đệ, rửa chân phục vụ các ông; qua việc Ngài trao ban Thịt Máu mình trong Bí tích Thánh Thể làm lương thực nuôi sống những người mình yêu thương. Vì yêu thương những kẻ thuộc về mình đến cùng, Chúa Giêsu đã không ngần ngại hạ mình làm một công việc của người đầy tớ, đó là rửa chân cho các môn đệ. Chúa Giêsu là Thầy, là Chủ, mà lại rửa chân cho các môn đệ. Quả thật, đây là một hành vi không thể hiểu theo suy nghĩ bình thường. Và hơn nữa, Chúa Giêsu không chỉ rửa chân cho một hay hai môn đệ mà Ngài yêu quí, nhưng lại rửa chân cho “các môn đệ” nghĩa là cho Phêrô, kẻ sẽ chối Ngài và cả Giuđa, kẻ mà Ngài biết sẽ bán đứng Ngài. Như thế, đối với Chúa Giêsu, một tình yêu “đến cùng” là tình yêu dẫn đến sự phục vụ cách nhưng không và trọn vẹn cho người mình yêu, cho dù đó là kẻ làm cho mình phải khổ, làm cho mình phải chịu thiệt thòi, oan ức.

Tình yêu đến cùng của Chúa Giêsu không chỉ dừng lại ở việc phục vụ nhưng còn tiến xa hơn, với việc Ngài lấy chính Thịt và Máu Ngài làm của ăn cho chúng ta. Thánh Phaolô thuật lại: “Chúa Giêsu trong đêm bị trao nộp, Người cầm lấy bánh và tạ ơn, bẻ ra và phán: Các con hãy lãnh nhận mà ăn, này là mình Ta, Ta sẽ nộp vì các con. Chén này là Chén Tân Ước trong Máu Ta”. (1Cr 11, 23) Và Mình Máu Chúa Giêsu không những đã thực sự trở nên của ăn, của uống cho linh hồn chúng ta, mà còn là Máu của Giao Ước Mới, đem lại cho chúng ta sự sống vĩnh cửu. Như thế, chính vì Ngài không muốn chúng ta phải chết, mà Ngài đã chấp nhận đổ máu mình ra, chấp nhận cái chết. Tất cả chỉ vì Ngài muốn chúng ta được sống và sống dồi dào (Ga 10, 10).

Bí tích Thánh Thể là tình yêu hoàn toàn vượt ra ngoài khả năng của nhân loại phàm hèn. Chẳng có người nào có thể ban chính thân mình một cách tuyệt hảo như Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể. Ngài trao hiến cho nhân loại chính Mình Máu Ngài, nghĩa là tất cả con người của Ngài, tất cả những gì thâm sâu nhất, quí giá nhất có nơi Ngài: lòng mến, sự khôn ngoan và nhất là chính Tình Yêu và Sự Sống của Cha Ngài, cũng là Cha của chúng ta. Qua Bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu hiện diện giữa chúng ta, chia sẻ cuộc sống của chúng ta và biến ngôi nhà chúng ta thành mái ấm yêu thương.

Quý Bề trên và Chị em đã dành thời gian để đến với Chúa Giêsu Thánh Thể chưa? Chúa Giêsu Thánh Thể có là trung tâm quy tụ mọi chị em trong cộng đoàn không? Chúng ta có biến cộng đoàn thành mái ấm yêu thương chưa?

2. Hãy làm như Thầy

“Anh em gọi Thầy là ‘Thầy’, là ‘Chúa’, điều đó phải lắm, vì quả thật Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy nếu Thầy là Thầy, là Chúa mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em” (Ga 13, 13-15). Sau khi đã rửa chân cho các môn đệ Chúa Giêsu muốn các ông noi theo đó mà làm cho người khác. Giữa những bận rộn của cuộc sống, giữa cơn ác mộng của quyền lực và danh vọng, Chúa vẫn đang mời gọi quý Bề trên và quý Chị giáo làm người phục vụ chị em. Trong cuộc sống, chúng ta thích được chị em “rửa chân” mình, nhưng lại sợ và hoàn toàn không muốn “rửa chân” chị em. Gương khiêm hạ của Chúa Giêsu đã dạy cho chúng ta bài học cao quý về việc phục vụ. Nó chỉ thực sự thành tựu khi ta biết lắng nghe lời mời gọi của Tin Mừng với tâm tình và hành động của người môn đệ đã được Chúa Giêsu thương yêu, và biết phục vụ như Người.   

Trong cuộc sống này, ai cũng thích người khác phục vụ mình, chứ không thích mình phục vụ người khác. Không biết có liều thuốc nào có thể chữa trị được căn bệnh “thâm căn” ấy, cũng như không biết có ai thực sự đủ bản lãnh để chiến thắng nó. Phần chúng ta, chúng ta xác tín rằng, chỉ có Chúa Giêsu, Đấng đến không phải để được người ta phục vụ nhưng là đến để phục vụ mới trị được căn bệnh đó nơi con người. Và như thế, với cái chết của Ngài, Chúa Giêsu đã ghi tận trong tim mỗi người môn đệ của Ngài hai chữ “phục vụ” và “yêu thương”. Phục vụ trở nên dấu chỉ để cho nhân loại nhận ra ai là người môn đệ đích thực của Đức Kitô, Đấng đã phục vụ cho đến chết và chết trên thập giá.

Qua mẫu gương phục vụ của Chúa Giêsu, quý Bề trên và Chị giáo được mời gọi nhìn lại việc lãnh đạo của chính mình, tôi đã phục vụ chị em trong cộng đoàn như thế nào? Tinh thần phục vụ của tôi có thật sự vô vị lợi không? Tôi có dám cúi xuống để rửa chân cho chị em tôi không? Tôi có dám rửa cho chị em tôi sạch mọi mặc cảm, hận thù, ghen ghét, đố kỵ và loại trừ nhau để cùng nhau sống yêu thương, cảm thông và chia sẻ. Về phía chị em, chúng ta tự cật vấn mình, tôi có sẵn sàng để Bề trên “rửa chân” cho tôi không? Tôi có sẵn sàng cùng với Bề trên đi vào hành trình của người môn đệ đích thực của Chúa Giêsu không?

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Chúa đã yêu chúng con đến cùng, xin ban cho chúng con tình yêu của Chúa, để tình yêu của chúng con cũng rộng mở đón nhận hết mọi người và ôm trọn những chị em đang gặp khó khăn trong đời dâng hiến. Vì nơi tình yêu Chúa, kẻ lao nhọc và gánh nặng tìm được chốn an nghỉ, kẻ bất hạnh tìm được niềm vui, kẻ yếu đuối tìm được chỗ dựa vững chắc, kẻ khốn cùng tìm được nguồn an ủi, kẻ cô độc tìm được người bạn chân thành. Xin cho chúng con, đặc biệt là những người được tuyển chọn trong việc điều hành cộng đoàn, có một trái tim rộng mở như trái tim Chúa để sống trọn vẹn thuộc về Chúa và thuộc về tha nhân; có một tinh thần phục vụ vô vị lợi để mỗi ngày chúng con nên giống Chúa hơn.

III. CÂU HỎI THẢO LUẬN CỘNG ĐOÀN:

1. Cộng đoàn cùng chia sẻ những hoa trái sám hối về mối tương quan của mình với Thiên Chúa và tha nhân.

2. Qua mẫu gương phục vụ và hiến mạng của Chúa Giêsu, chị nhận ra những gì cần được sửa đổi trong hành trình dâng hiến để phục vụ Chúa và tha nhân cách tốt hơn? Chị và cộng đoàn cần làm gì để cảm nhận được niềm vui trao ban, chia sẻ và phục vụ lẫn nhau trong đời sống hiến dâng?

Comments are closed.