Đề tài tĩnh tâm tháng 01/2016 – Nhìn lại đời sống cầu nguyện

0

Đề tài tĩnh tâm tháng 01/2016

24

Kính thưa Quý Bề trên và Chị Em,

Tiếp tục hành trình sám hối với Hội đồng Hội dòng, với Quý Bề trên và Quý Chị giáo, trong quý này, Quý chị trưởng các ban ngành: giáo dục, mục vụ giáo xứ, bác ái xã hội và các chị em lãnh nhận trách nhiệm trong các mảng sứ vụ … được mời gọi nhìn nhận những yếu đuối, những khiếm khuyết của mình để điều chỉnh hầu có thể bước vào cuộc canh tân thật sự theo Tin Mừng.

I. MỘT LỜI CẢNH BÁO ĐÁNG SUY TƯ 1

Trên tờ Records của giáo phận Perth, Australia, có đăng lời tâm sự của một cựu linh mục, một nhà thần học sau gần 20 năm trong thiên chức linh mục, nay đã hoàn tục. Cha tâm sự như sau: “Không có gì tách tôi ra khỏi lòng mến của Thiên Chúa, trong Đức Kitô. Tôi xác quyết rằng dù sống hay dù chết, dù tù đày, bắt bớ, dù khốn cùng, quẫn bách. Không có gì tách tôi ra khỏi lòng mến của Thiên Chúa, trong Đức Kitô”.

Tôi đã nhiều lần gân cổ, mặt đanh lại khi hát những câu hát trên. Cứ tưởng như là chỉ cần gào to lên như vậy thì tôi sẽ đời đời sống trong lòng mến của Thiên Chúa. Thật ra, cũng không hoàn toàn là vô lý. Thật sự, đúng là tù đày, bắt bớ, khốn cùng, quẫn bách đã không tách tôi ra khỏi lòng mến của Thiên Chúa. Nhưng, đơn giản là vì những thứ ấy không xảy ra trên đất nước tự do này. Ai dám bỏ tù tôi, ai dám kỳ thị tôi, ngược đãi tôi vì tôi là người Công giáo, tôi kiện họ lên tới Tối Cao Pháp Viện chứ chơi à.

Tuy nhiên, đã có một thứ nhẹ nhàng hơn, êm ái hơn đã không chỉ tách tôi mà thực sự là “bứng” tôi hoàn toàn khỏi lòng mến của Thiên Chúa: một đời sống bận rộn và thiếu sự cầu nguyện.

Năm 1972, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ thần học ở Rôma, tôi đã nổi như cồn với tác phẩm đầu tay “Tiếng thở dài”. Cuốn sách trình bày những suy tư thần học về ý nghĩa của sự đau khổ trong kiếp nhân sinh này, đã được bề trên, các linh mục và anh chị em giáo dân đón nhận nhiệt liệt. Có những người viết thư cho tôi cho biết họ tìm lại được đức tin sau khi đọc cuốn sách đó. Họ tìm lại được lòng trông cậy vào Chúa và khen nức nở các ý kiến của tôi. Mỗi khi có chuyện không như ý, theo lời khuyên trong cuốn sách, họ cầu nguyện với Chúa: “Lạy Chúa, con biết Chúa hằng yêu thương con. Con phó thác mọi sự trong tay Chúa. Nhưng, lạy Chúa, qua chuyện không vui này, Chúa muốn nói với con điều gì ? ”.

Khốn nạn thân tôi, trong khi khuyên người ta cầu nguyện, tôi càng ngày càng ít dành thời gian cho việc cầu nguyện. Tôi miệt mài trong các thư viện, cố viết hay hơn nữa, nhiều hơn nữa. Tôi tưởng tôi đã gặp được Chúa trong những suy tư thần học, cho nên tôi xao lãng đời sống cầu nguyện, tôi đã không thực hành chính những điều tôi nói và viết hằng ngày trên bục giảng và trong các tác phẩm của tôi. Có lẽ, tôi đã cho rằng cầu nguyện chỉ là hình thức cấp thấp dành cho những người bình dân. Siêu đẳng như tôi thì không cần. Càng ngày tôi cũng càng ít có giờ cho giáo dân và càng ngày tôi càng bướng bỉnh và kiêu căng với các đấng bề trên. Chuyện gì đến cũng đã đến. Tôi không muốn sa vào những phân tích vụn vặt. Điều tôi muốn nói với các bạn sau nhiều năm suy tư, sau những đêm dài không ngủ và trong sự hối tiếc chân thành của tôi là sự thật đơn giản này: Những hiểu biết sâu hơn về Thiên Chúa, nhiều hơn về Thiên Chúa không giúp giữ tôi trong lòng mến của Ngài. Chính đời sống cầu nguyện đơn sơ mà mẹ tôi tập cho tôi từ ngày còn bé mới giữ tôi lại trong tình yêu thương của Thiên Chúa.

Chẳng vậy, mà trong Phúc âm biết bao nhiêu lần chúng ta gặp câu này: “Sau đó, Người lui vào một nơi thanh vắng mà cầu nguyện”. Chính Chúa Con mỗi ngày còn cần đến sự cầu nguyện ở nơi thanh vắng để hiểu được ý Chúa Cha. Chúng ta là ai, tư cách gì, mà đòi có thể biết được ý Chúa qua trí khôn, qua sự xét đoán nông cạn của mình trong cái náo nhiệt, bận rộn của cuộc sống quay cuồng chung quanh.

Chẳng vậy, tất cả các lần Đức Mẹ hiện ra, Mẹ đã không nói gì nhiều hơn là lặp lại tiếng kêu gọi khẩn cấp hãy cầu nguyện đó sao. Chúng ta cũng nhìn thấy điều này nơi các Thánh mà chúng ta hằng tôn kính. Chính sự cầu nguyện đã giúp các Ngài nên Thánh.

Tôi đặc biệt mong muốn lặp lại ở đây những điều Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã viết trong cuốn “Bước qua ngưỡng cửa hy vọng”: “Việc cầu nguyện vừa là tìm tòi Thiên Chúa, vừa là mặc khải Thiên Chúa. Nơi việc cầu nguyện của ta, Thiên Chúa tỏ rỏ Ngài là Đấng Sáng Tạo và là Cha, là Đấng Cứu Chuộc và là Chúa Cứu Thế, là Thần Khí “dò thấu mọi sự, cả đến những gì sâu xa nhất của Thiên Chúa” (1 Cr 2, 10), cũng như dò thấu những gì bí mật của tâm hồn. Trong việc cầu nguyện, trước hết, Thiên Chúa tỏ ra Ngài là tình thương xót, nghĩa là một Tình yêu đi tới gặp con người đau khổ. Tình yêu này nâng đỡ, vực dậy và mời gọi chúng ta hãy tin tưởng”.

Trên tất cả mọi sự, tôi nhận rõ rằng chính việc thiếu một đời sống cầu nguyện đã giết chết ơn gọi linh mục trong tôi.

II. LỜI CHÚA: Mc 6, 30-34.

Khi ấy, các tông đồ hội lại bên Chúa Giêsu và thuật lại với Người mọi việc các ông đã làm và đã giảng dạy. Người liền bảo các ông: “Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút”. Vì lúc ấy dân chúng kẻ đến người đi tấp nập, đến nỗi các tông đồ không có thì giờ ăn uống. Vậy các ngài xuống thuyền, chèo tới một nơi vắng vẻ hẻo lánh. Thấy các ngài đi, nhiều người hiểu ý, và từ các thành phố, người ta đi bộ kéo đến nơi đó và tới nơi trước các ngài. Lúc ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu thấy dân chúng thật đông, thì động lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn, và Người dạy dỗ họ nhiều điều.

III. CÁC CHỊ EM PHỤ TRÁCH CÁC BAN NGÀNH SÁM HỐI

Các môn đệ trở về gặp lại Thầy Giêsu sau cuộc hành trình tông đồ đầu tiên nhiều thú vị. Họ cùng nhau tụ họp chung quanh Thầy và thi nhau kể cho Thầy nghe tất cả những gì họ đã làm và đã dạy.

Thầy Giêsu thấy họ vui vì đã có thể đuổi được quỷ, chữa được bệnh. Những ông đánh cá ít học, nói năng chân chất, trở thành người rao giảng mạnh bạo Tin Mừng về Nước Trời. Nhưng Thầy Giêsu cũng thấy nét mệt mỏi nơi khuôn mặt họ. Các tông đồ không có giờ ăn uống vì bị đám đông bao vây, vì thế Người nói với các ông: “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” (c. 31). Lời mời trên cho chúng ta thấy mối quan tâm của Thầy đối với các môn đệ, những người thợ cần được nghỉ ngơi cả thân xác lẫn tinh thần. Họ cần tách mình ra khỏi đám đông, khỏi công việc, để nghỉ ngơi, để lắng lòng mình xuống, đọc lại những biến cố đã xảy ra trong đời mình, nhìn lại những kinh nghiệm mình đã trải qua bằng cái nhìn của Chúa, cả những khó khăn và thất bại, những bất trung và vấp ngã. Nhưng cầu nguyện không phải chỉ để nhìn lui, mà còn để nhìn tới. Các tông đồ cần vượt qua những hứng khởi nhất thời do thành công. Họ cần trầm lắng để chuẩn bị cho hành trình sắp đến.

Ngày hôm nay, Thầy Giêsu cũng mời gọi chúng ta, những người chịu trách nhiệm về mảng giáo dục, bác ái xã hội, mục vụ giáo xứ và tất cả các chị em, chúng ta đang tất bật, vội vã, lo âu và căng thẳng, chúng ta trở thành những con người kiệt sức vì đòi hỏi của công việc hay vì “nghiện việc” sứ vụ. Chúng ta có dành những khoảnh khắc rất riêng tư với Chúa trong ngày sống của mình không? Cầu nguyện có chỗ đứng nào trong cuộc sống của chúng ta? Cầu nguyện trong thinh lặng không phải là nhiệm vụ đầu tiên của người thánh hiến sao ?

Trong đời tu, nhiều khi chúng ta phục vụ Thiên Chúa qua công việc: đi thăm người này, dạy đạo người kia, tiếp khách kẻ quen người lạ, tỏ lòng xót thương với kẻ này, người nọ … “tôi làm, làm không hết việc”, đến nỗi phải bỏ kinh kệ, bỏ nguyện gẫm và sau hết chỉ thấy công việc mà không thấy mục đích của những công việc. Công việc đã chiếm chỗ của Thiên Chúa trong cuộc sống của tôi. Thế nhưng, để có được sức mạnh, có được khả năng sống lòng thương xót, Đức Thánh Cha Phanxicô khuyên chúng ta trong Tông sắc Dung nhan lòng thương xót, “phải lắng nghe Lời Chúa. Điều này có nghĩa là, chúng ta phải tái khám phá ra giá trị của sự tĩnh lặng để có thể suy niệm Lời Chúa, mà Lời đó đang được hướng tới chúng ta. Với cách thức ấy, việc chiêm ngưỡng Lòng Thương Xót của Thiên Chúa, thủ đắc Lòng Thương Xót ấy cho mình, và làm cho Lòng Thương Xót trở thành lối sống riêng, sẽ trở nên có thể” 2 . Vì thế, lời mời gọi của Chúa Giêsu với các môn đệ “hãy vào nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút ”, cũng là lời Người mời gọi mỗi người trong chúng ta hãy vào nơi thanh vắng để nghỉ ngơi và bồi bổ sức lực. Vì thế, sau một ngày lao động vất vả nhọc nhằn, chúng ta chạy đến cùng Chúa Giêsu đang hiện diện nơi Bí tích Thánh Thể, để thân thưa với Người những thành quả cũng như những khó khăn trong cuộc sống. Chúa Giêsu phải là Người bạn duy nhất của chúng ta, để khi vui lúc buồn chúng ta đều dễ dàng tâm sự, sẻ chia. Có nhiều lúc chúng ta cảm thấy cuộc sống quá đơn điệu, không thú vị gì khi ngồi cầu nguyện trước Thánh Thể. Trong trường hợp đó chúng ta phải làm gì? Đức Thánh Cha Phanxicô khuyên mỗi người chúng ta, lúc đó không làm gì hết, không nói gì hết, chỉ để cho Chúa ngắm nhìn mình. “Hãy nhìn vào Nhà Tạm và hãy để Chúa ngắm nhìn mình… thật đơn giản” 3.

Kính thưa Quý Bề trên và Chị Em, trong khi tự vấn, xét mình về đời sống cầu nguyện, có thể nói chúng ta cũng đang mắc phải 1 trong 15 căn bệnh của Giáo triều Roma mà chính ĐTC Phanxicô đã nêu lên trong buổi tiếp kiến sáng ngày 22-12-2014 dành cho các vị lãnh đạo các cơ quan trung ương Tòa Thánh, đó là bệnh Matta, làm việc thái quá, tức là những người chìm đắm trong công việc, và lơ là với phần tốt hơn, là ngồi bên chân Chúa Giêsu (x. Lc 10,38). ĐTC viết: “Chúa Giêsu đã kêu gọi các môn đệ của Ngài “hãy nghỉ ngơi một chút” (x. Mc 6,31), vì lơ là việc nghỉ ngơi cần thiết sẽ đi tới tình trạng căng thẳng và giao động”. Thật vậy, khi còn ở trong nhà tập, còn được huấn luyện, còn sống trong tập thể đông vui như học viện thần học hay học viện dọn khấn trọn, chúng ta hồ hởi phấn khởi “sống với” Chúa, nhưng khi được sai đi, một số trong chúng ta lao vào hoạt động, quá hăng say nhiệt thành trong công việc mục vụ, bác ái xã hội, dần dà chúng ta chỉ còn biết “làm cho” Chúa mà quên đi cái chính yếu vẫn là “ở với” Chúa. Chúng ta đừng quên rằng căn tính của đời thánh hiến là “ở với” Chúa hơn là bất cứ việc gì khác.

Sống tâm tình sám hối trước Thánh Thể

Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào,
xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng.

Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc,
xin cho con quý chuộng những lúc
được an nghỉ trước nhan Chúa.

Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo,
xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa
để nghe lời Người.

Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng,
xin cho con thoát được lên cao
nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện.

Lạy Chúa,
ước gì tinh thần cầu nguyện
thấm nhuần vào cả đời con.

Nhờ cầu nguyện,
xin cho con gặp được con người thật của con
và khuôn mặt thật của Chúa.

Lm. Nguyễn Cao Siêu, S.J.

III. CÂU HỎI THẢO LUẬN CỘNG ĐOÀN

1. Cộng đoàn cùng nhìn lại những điểm tích cực và tiêu cực trong hành trình sám hối của mình, đặc biệt cách sống khiêm tốn, hiền lành trong tháng qua.

2. Trong tinh thần của quyết tâm năm “Sống mầu nhiệm Thánh Thể và loan báo Tin Mừng”, trước Thánh Thể, chị nhận thấy mình cần chỉnh sửa và sám hối điều gì về đời sống cầu nguyện? Chị có thể đưa ra những cách thế cụ thể để mỗi ngày một đi vào mối tương quan thân tình hơn với Chúa trong đời sống cầu nguyện.

………………………………………………………..

[1] http://gpphanthiet.com/index.php/news/Chia-se/Mot-loi-canh-bao-dang-suy-tu-2297/

[2] x. Đức Thánh Cha Phanxicô, Dung Nhan Lòng Thương Xót, số 15.

[3] x. Đức Thánh Cha Phanxicô, Giáo hội giàu lòng thương xót, tr. 37.

Comments are closed.