Sự trả lời của một người vợ cho những thiếu niên buôn lậu ma túy đã giết chồng của bà

0

Sự trả lời của một người vợ cho những thiếu niên
buôn lậu ma túy đã giết chồng của bà

KIDS BRAZIL

Facebook I Progredir Progredir

Bà Claudia Bardella nói, “Thù hận chẳng dẫn đến đâu.”

Roberto Bardella, 52 tuổi, và người anh họ Rino Polato, 59 tuổi, là hai bạn đồng hành du lịch bằng xe máy từ Ý. Hai người đã từng thực hiện một số chuyến đi vài năm trước khi đến Chile và Argentina. Chuyến đi gần đây nhất của họ đến Brazil có kết thúc rất khác.

Vào ngày Lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm tháng Mười Hai năm 2016 ở Brazil (mùa hè ở đất nước đó), hai người dừng xe ở chân tượng Chúa Giê-su Cứu Thế, dự định tiếp tục đi đến bãi biển. Nhưng GPS của họ chỉ sai đường dẫn họ đi qua một khu ổ chuột có những tay buôn lậu ma túy bảo vệ. Một nhóm khoảng 12 thiếu niên, bắn nhiều loạt đạn về phía Roberto.

Người anh họ là Rino thì bị bắt giữ nhiều giờ, bị quăng vào trong một thùng xe cùng với xác chết của Roberto ở băng ghế ngồi phía sau. Rino đã trốn thoát không bị thương tích, nhưng rất choáng.

Câu chuyện của Rino

Dưới đây là lời kể của người anh họ đã thoát thân như phép lạ, theo các tờ báo tiếng Ý:

“Khu ổ chuột vô danh vô cùng nguy hiểm. Chúng tôi dừng lại để chuyển hướng, nhưng không còn kịp.”

Một chiếc xe hơi phóng đến gần hai xe máy và Roberto ngã xuống đất: “Chú ấy chạy rất chậm. Tôi nghĩ chắc là một tai nạn.” Nhưng khi Rino gọi thì Roberto không trả lời. Ông đã chết, bị giết vì bị lầm là một cảnh sát, có thể vì chiếc camera GoPro gắn trên mũ bảo hiểm của ông.

“Có 10 đứa thiếu niên. Tôi hét lên, tôi nói rằng chúng tôi là du khách, chúng tôi là du khách Ý, và bọn chúng vây quanh tôi và quăng tôi vào trong xe hơi. Đến lúc đó tôi mới hiểu được chuyện gì đang chờ đợi tôi: tôi là nhân chứng của một vụ giết người, như vậy tôi phải biến mất.”

Những giờ tiếp theo trước khi ông thoát thật kinh hoàng, với bản án tử đang treo lơ lửng trong không khí và xác của người em họ ở băng ghế phía sau.

Phản ứng bất ngờ của Rino

Nhưng những lời thật sự làm chấn động quê nhà không phải là những lời mô tả vụ giết người và bắt cóc. Nhưng đó là những lời tha thứ của Rino.

Trong câu trả lời của ông, chúng ta nhìn thấy sự tha thứ vốn đã được gieo cấy trong con người của ông, phát triển suốt cuộc đời, và trưởng thành nên thành một đức tính với sự trợ giúp của ơn sủng và mẫu gương tốt lành. Người ta nói với ông hãy quên đi, hãy tránh xa những con người kinh khủng đó càng nhiều càng tốt, thậm chí gạt chúng ra khỏi những suy nghĩ và ký ức.

Và ông trả lời: “Chúng là người xấu ư? Trong ánh mắt của 15 thiếu niên đó, tôi không nhìn thấy sự ác tâm, mà chỉ là dấu hiệu của cuộc sống bị tàn phá bởi ma túy, bởi sự tuyệt vọng.”

Và trên máy bay, ông bắt đầu nhận được những tin nhắn của nhiều người Brazil xin ông tha thứ, thể hiện tình yêu thương và đoàn kết, và lời hứa cầu nguyện của họ.

Người góa phụ của Roberto quyết định giúp đỡ

Claudia, một góa phụ ở trong tay của những người lạ mặt bà chưa bao giờ gặp mặt, theo sự hướng dẫn của Rino.

Bà nói, “Thù hận chẳng dẫn đến đâu.” Nhưng phải giúp đỡ những đứa trẻ phải lớn lên trong một môi trường bạo lực, bị cướp mất chân trời ý nghĩa và dễ dàng trở thành mồi cho những tên tội phạm nguy hiểm trong vùng, mang đến hy vọng và xây dựng sự tốt đẹp. Nó là một bức tường, tuy nhỏ nhưng vững chắc, để chống lại cái ác.

Và vì thế, khi việc điều tra vẫn diễn ra thì Rino và Claudia nói rằng họ muốn giúp đỡ những đứa trẻ trong các khu ổ chuột đó.

Họ nói, “Thậm chí chỉ là một điều nhỏ nhặt. Chúng tôi không cần nghĩ đến chuyện lớn, chúng tôi không có công cụ hay kỹ năng. Một bước ngoặt cũng có thể đến từ những sự thay đổi nhỏ.” Họ phải chật vật để tìm một chương trình phù hợp. Chỉ ít tháng sau họ khám phá ra cái tên Milli de Giacomi, một người phụ nữ đã thành lập chương trình Progredir Onlus trong các khu ổ chuột của Brazil để đưa ra những sự thay thế cho ma túy và bạo lực.

Ngày nay một trung tâm đã gần đầy học viên dày đặc những sự kiện, sáng kiến, và khách thăm. Và nó có một tên mới: “Hành trình của Roberto.” Có lẽ hành trình của người em họ đã không bị cắt ngắn nhiều, nhưng bất ngờ bị chuyển sang đích đến cuối cùng, là đích mà chúng ta cũng phải hối hả bước đến với những lời cầu nguyện.

[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 5/6/2018]

Comments are closed.