Mẹ tôi là một vị thánh

0

Mẹ Tôi Là Một Vị Thánh

Cho dẫu thế nào, Thiên Chúa luôn ở cùng chúng ta. Không có gì, không có gì có thể tách chúng ta ra khỏi Người.

Bởi: FR. JOHN RICCARDO

Một Sự Chữa Lành Kỳ Diệu

Mẹ tôi sinh năm 1929 và là con út trong gia đình năm người con. Nếu tôi có thể dùng một lời để diễn tả về mẹ tôi, lời đó sẽ là “thanh cao”. Hoặc có lẽ là “sang trọng”. Mẹ là người phụ nữ thanh lịch, sang trọng nhất mà tôi từng biết. Sinh ra và lớn lên ở Grosse Point, Michigan, mẹ tôi là một tín đồ Tin Lành Anglo-Saxon da trắng thực sự. Những người thân của mẹ là Methodist (người theo hội Giám Lý), và mẹ đã gia nhập Hội thánh Giám Lý ở Detroit, không xa Nhà thờ Chánh tòa Thánh Thể bao nhiêu. Quyết định kết hôn với cha tôi, một người nghèo và là người Công giáo nhập cư, đã quá tốt với gia đình tôi. Thực tế, bà ngoại tôi đã cố gắng khuyên mẹ từ bỏ cuộc hôn nhân ấy bằng cách nói rằng: “Nếu con cưới người đàn ông này, con sẽ không bao giờ có được một chiếc xe hơi trong cuộc đời của con”. Thật là mỉa mai, kể từ đó cha tôi trở thành một nhà điều hành khá cao trong một công ty ô tô!

Một vài năm trước khi tôi được sinh ra, mẹ tôi bị chấn thương lưng. Sau khi tôi được hình thành, các bác sĩ của cô ấy nói với cô ấy rằng họ không nghĩ rằng cô ấy có thể cưu mang tôi đến hạn sinh. Họ đã đề nghị mẹ tôi một số chọn lựa, và tôi biết ơn vì mẹ đã chọn sự sống. Nhờ đó, mẹ tôi đã có thể cưu mang tôi và cho tôi chào đời. Đến khi tôi khoảng mười hai hay mười ba tuổi, mẹ tôi bị tàn tật nặng. Mẹ sống trên giường bệnh trong phòng khách của chúng tôi. Mẹ luôn mang một chiếc nẹp đặc biệt quanh lưng. Mẹ phải ngồi trên những chiếc ghế đặc biệt. Mẹ không thể ngồi hoặc đứng trong một thời gian dài. Mẹ không thể đi được. Mẹ phải nương theo nhiều cách của người tàn tật. Mẹ trải qua một loạt các ca phẫu thuật trên lưng, đi tới đi lui ở một bệnh viện ở New York chuyên chăm sóc những loại bệnh như mẹ.

Sau đó, chị cả của tôi tốt nghiệp đại học và chuyển đi. Chị tôi sống ở một thành phố khác và đi đến một cuộc họp cầu nguyện Ngũ Tuần hay Hội cầu nguyện Thánh Linh. Và trong khi chị ở đó, một người nào đó có cảm nhận mạnh mẽ rằng Thiên Chúa muốn chữa lành một người bị chấn thương lưng nghiêm trọng dù người đó không ở trong phòng lúc đó. Vì vậy, chị gái gái tôi rất vui mừng, đã gọi cho mẹ tôi và nói: “Mẹ ơi, con vừa mới đến tham dự cuộc họp này. Có một người ở đây đã cảm nhận như vậy. Con nghĩ đó là mẹ!”. Mẹ tôi nói với chị tôi: “Con yêu, mẹ ước mong mẹ có được đức tin của con”. Mẹ tôi là một người phụ nữ đạo đức, nhưng tôi nghĩ mẹ sẽ nói với bạn rằng bà ấy thực sự không biết Chúa Giêsu vào thời điểm đó. Nhưng bà sắp gặp Người một cách thực sự mạnh mẽ.

Mẹ gác điện thoại và tự nhủ: “Tôi phải mất gì?” Vì vậy, mẹ tôi bắt đầu cảm ơn Chúa vì đã chữa lành cho mẹ. Trong vòng một tháng, mẹ tôi đã chơi tennis! Mẹ không còn phải đeo nẹp lưng, không phải ngồi trên những chiếc ghế đặc biệt và mẹ đã ra khỏi giường bệnh. Chúng tôi đã xây một sân tennis ở sân phía sau nhà của chúng tôi. Mẹ tôi tham gia câu lạc bộ quần vợt và trở thành nhà vô địch của câu lạc bộ. Đột nhiên, mẹ tôi là người lực lượng nhất mà tôi chưa từng thấy trong đời! Điều đó quả không ở ngoài các Tin Mừng, ngay trong sách Công Vụ Tông Đồ; đó là một phép lạ Tân Ước đặc biệt.

Vì tình trạng khuyết tật của mẹ, nhiều năm trời, cha tôi đã tham dự các cuộc họp và các sự kiện của công ty mà không có mẹ. Thế rồi cha tôi bắt đầu đưa mẹ đi cùng. Mọi người đến gặp mẹ đều hỏi: “Ồ, chị là ai?” “Tôi là Thelma Riccardo.” “Ồ, tôi chưa bao giờ gặp chị trước đây.” “Ồ, đó là vì Chúa Giêsu vừa chữa lành lưng tôi”.

Nói về một nút trò chuyện! Nhưng đó là những gì xảy ra khi bạn đã trải qua một phép lạ. Bạn cho mọi người biết, đặc biệt là khi một thứ gì đó kịch tính như thế này – mẹ tôi không thể cử động, và đột nhiên, mẹ có thể di chuyển! Mẹ tôi đã được chữa lành hoàn toàn – từ ngày đó cho đến một thời gian vào năm 1995, khoảng một năm trước khi tôi được thụ phong linh mục. Vì vậy, trong gần hai mươi năm, mẹ tôi không đau. Các bác sĩ không thể giải thích được. Tất cả những gì chúng tôi biết là Thiên Chúa đã đi vào cuộc sống của mẹ.

Vào năm 1995, nhanh chóng như cơn đau đớn của mẹ, tất cả đã trở lại và trở nên dữ dội hơn bao giờ hết trước khi mẹ được chữa lành. Và đó là cách mẹ tôi đã sống từ đó. Mọi người đã cầu nguyện thường xuyên cho mẹ tôi được chữa lành. Nhưng mẹ tôi sẽ nói với bạn, bằng tất cả sự chân thành, rằng những gì mẹ có là một hồng ân. Mẹ biết Thiên Chúa có thể chữa lành cho mẹ. Người đã chữa lành mẹ. Và vì bất cứ lý do gì, Chúa đã ban lại cái lưng mạnh khỏe cho mẹ. Rất nhiều người trong chúng ta nghĩ rằng các bà mẹ của chúng ta là thánh. Nhưng vì chứng kiến ​​cuộc sống của mẹ tôi, tôi biết rằng đối với tôi, đó là sự thật – mẹ tôi là một vị thánh. Mọi người thích nói chuyện với mẹ. Mẹ tôi là người tuyệt vời nhất, cùng với cha tôi, mà tôi biết. Họ tràn đầy sự khôn ngoan.

Đau Khổ Là Một Ơn Gọi

Dưới đây là những đoạn Kinh thánh có ích nhất cho mẹ tôi nhất khi mẹ sống với nỗi đau này mỗi ngày trong cuộc đời.

Thứ nhất, “Hãy vác thập giá mình mà theo tôi” (Mc 8,34; x. Lc 9,23; Mt 16,24). Tôi không chắc hôm nay chúng ta nghĩ những gì khi chúng ta nghe câu đó, nhưng đối với một người Do Thái thế kỷ thứ nhất, chúng ta chắc chắn biết những gì họ nghĩ. Người Do Thái thế kỷ thứ nhất đã quen với việc nhìn thấy những sự đóng đinh. “Thập giá” không phải là hình ảnh của lời nói. Thập giá là cách hành hình đối với những người nổi loạn trong khu vực, một cách để người Rôma thể hiện sự tự hào về quyền lực của họ, và làm cho quyền lực của họ được nhận biết. Vì vậy, khi Chúa Giêsu bảo chúng ta vác thập giá của chúng ta và đi theo Người, rõ ràng Người đang cố gắng làm cho chúng ta biết rằng điều này sẽ kéo theo những khó khăn của nhiều loại khó khăn khác nhau.

Dụng ý đối với đoạn này, đây là những gì Thánh Gioan Phaolô II nói:

Mọi người phản ứng với đau khổ theo những cách khác nhau. Nhưng nói chung, có thể nói rằng hầu như luôn luôn cá nhân đón nhận đau khổ với một sự phản đối điển hình đầy tính người và với câu hỏi “tại sao”. Họ hỏi ý nghĩa của sự đau khổ của mình và tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi này ở mức độ con người. Chắc chắn, người ta thường đặt câu hỏi này cho Thiên Chúa và cho Chúa Giêsu Kitô. Hơn nữa, người ta không thể không nhận ra rằng Đấng mà họ đặt câu hỏi chính bản thân Người cũng đang đau khổ và muốn trả lời cho họ từ Thập Giá, từ trái tim đau khổ của chính Người. Tuy nhiên, nó thường mất thời gian, thậm chí một thời gian dài, để câu trả lời này bắt đầu được nhận thức từ nội tâm. Vì Chúa Kitô không trả lời trực tiếp và Người không trả lời cách trừu tượng câu hỏi của con người về ý nghĩa của đau khổ. Con người sẽ nghe được câu trả lời cứu độ của Chúa Kitô khi bản thân họ dần dần trở thành một người chia sẻ trong những đau khổ của Chúa Kitô.

Câu trả lời sẽ đến qua sự chia sẻ này, bằng cách gặp gỡ nội tâm với Thầy Chí Thánh, chính điều đó còn hơn một câu trả lời trừu tượng cho câu hỏi về ý nghĩa của đau khổ. Trên tất cả, đau khổ là một lời mời gọi. Đó là ơn gọi. Chúa Kitô không giải thích trừu tượng về những lý do của đau khổ, nhưng trước hết, Người nói: “‘Hãy theo Ta!’ Hãy đến! Hãy tham gia vào việc cứu độ thế giới này bằng cách đón nhận đau khổ của con, một ơn cứu rỗi đạt được qua sự đau khổ của Ta! Qua Thập giá của Ta. Dần dần, khi cá nhân mỗi người vác lấy thập giá của mình, tinh thần gắn kết chính mình với Thánh Giá của Chúa Kitô, thì ý nghĩa cứu độ của đau khổ được tiết lộ trước mặt người ấy” (Salvifici Doloris, 26).

Đau khổ là một ơn gọi, và tất cả chúng ta sẽ được mời gọi đến với ơn gọi ấy nếu chúng ta chưa có.

Đoạn thứ hai mà mẹ tôi đã thấy rất hữu ích là đoạn kết thúc của Tin Mừng Matthêu 28, một lệnh truyền lớn lao, khi Chúa Giêsu chỉ thị cho các môn đệ ra đi khắp thế gian để rao giảng và làm phép rửa. Đây là điều cuối cùng mà Chúa Giêsu nói: “Thầy luôn ở cùng các con” (câu 20). Đó là lời hứa tuyệt vời của Giáng sinh. Thiên Chúa là Đấng Emmanuel – Người ở cùng chúng ta. Người luôn ở bên chúng ta – bất kể vấn đề gì. Không có gì, không có gì, có thể tách chúng ta khỏi Người.

Đoạn thứ ba đến từ Thánh Phaolô. Như bạn có thể nhớ, Phaolô đã có nỗi ưu phiền này, được dịch như một cái “gai”. Nó thực sự giống như một cái “gai (que nhọn)” trong xác thịt của ngài. Đã có vô số nhà thần học và các học giả Kinh Thánh suy đoán nó là gì. Thiên Chúa đã không chọn tiết lộ điều đó cho chúng ta. Nhưng đó là điều gì đó đủ nghiêm trọng đến mức Phaolô cầu xin Chúa ba lần để lấy nó ra khỏi ngài. Và đây là câu trả lời của Chúa: “Không”. Người nói với Phaolô, “Ơn Ta đủ cho con, vì sức mạnh của Ta được biểu lộ trong sự yếu đuối của con” (2Cr 12,9).

Và đây là đoạn cuối cùng, xuất phát từ sự đau đớn của Chúa Giêsu trong Vườn Ghếtsêmanê. Khi Người đang quỳ đó đổ mồ hôi máu, Người cầu nguyện: “Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin cất chén này xa con. Tuy vậy, xin đừng làm theo ý con, mà làm theo ý Cha” (Lc 22,42). Khi chúng ta đang đớn đau, khi chúng ta đang khổ sầu, khi chúng ta đang cố gắng khám phá ý nghĩa của những gì đang diễn ra, khi chúng ta không thể nghĩ ra bất cứ điều gì khác để làm và đành buông mình cho hoàn cảnh, rồi chúng ta khóc gào lên với Chúa “Không phải ý muốn của con, nhưng là của Chúa, được thực hiện”. Tuy nhiên, để trở thành một Kitô hữu chứ không phải là một kẻ thích đau khổ. Chúng ta cầu xin Chúa cất đi sự đau khổ của chúng ta. Chúng ta cầu xin Chúa chữa lành chúng ta.

Đọc thêm về ý nghĩa của đau khổ, lớn lên trong sự thánh thiện, và trở thành thánh nhân trên thiên đàng Bắt đầu ngay bây giờ: Trở nên một vị thánh mỗi ngày (The Word Among Us Press, 2016) bởi Cha John Riccardo. Có sẵn tại wau.org/books


Theo the Word Among us
Marriage & Family Resources
Chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Comments are closed.