Thơ: Phản Trắc

0

[Niệm ý Mt 26:14-25 ≈ Mc 14:10-21; Lc 22:3-23]

Đi gặp các thượng tế, Giu-đa hỏi:
“Nếu tôi nộp ông ấy cho các người
Bao nhiêu tiền, quý vị muốn cho tôi?”
Họ quyết định cho ba mươi đồng bạc

Từ lúc đó, hắn cố tìm mọi dịp
Để ra dấu mà nộp Đức Giê-su
Là môn đệ nhưng lòng dạ quỷ ma
Muốn thỏa mãn ý riêng nên bất chấp

Trong tuần bánh không men, ngày thứ nhất
Thầy và trò chuẩn bị lễ Vượt Qua
Họ vào thành, đến nhà một người kia
Nói Thầy nhắn: thời của Thầy gần tới

Thầy trò cùng vào bàn lúc chiều tối
Người cho biết: “Có người sẽ nộp Thầy”
Các môn đệ buồn rầu, muốn biết ai
Lần lượt hỏi: “Chẳng lẽ con sao chứ?”

Chúa nói rằng: “Kẻ chấm chung một đĩa
Đó chính là kẻ rắp tâm nộp Thầy
Dẫu Con Người ra đi như định rồi
Nhưng khốn cho kẻ nào làm như vậy!”

Chính Giu-đa, cũng vô tư hỏi lại:
“Thầy ơi Thầy, chẳng lẽ là con sao?”
Thật rõ ràng, vì chẳng ai nói đâu
Mà chính miệng Giu-đa đã xác nhận

Thời bây giờ người ta nhẫn tâm lắm
Chẳng khác gì kẻ phản bội Giu-đa
Người ta vẫn dám bán, chẳng sợ gì
Hại lẫn nhau dù chuyện to hay nhỏ

Bán công khai, có giấy tờ, chữ ký
Đúng quy trình chứ chẳng lén lút đâu
Họ mua bán chẳng trừ một thứ nào
Cả đồng loại mà họ cũng mua bán

Lạy Thiên Chúa, chính Ngài cũng khổ lắm
Khi nhân loại vẫn ác ý, tà tâm
Nói lời hay nhưng mà lại chẳng làm
Ách khổ đau vẫn đè kẻ hèn mọn

TRẦM THIÊN THU

Comments are closed.