Cám dỗ – SN Chúa nhật I Mùa Chay A

0

Suy niệm: Mt 4,1-11

Đầu mùa chay, Giáo Hội mời gọi chúng ta cùng vào hoang địa với Chúa để nhìn lại chính mình, để chiến đấu với những cơn cám dỗ đang bủa vây chúng ta. Thời nay với sự tiến bộ khoa học cám dỗ lên tới đích điểm theo cấp số nhân. Phương tiện truyền thông rất đa dạng và nhanh như chớp đã khiến con người lao vào vòng xoáy cám dỗ không có hồi kết thúc. Tin mừng và đạo đức bị từ chối, tin xấu được cập nhật liên tục và hấp dẫn. Cái căn bệnh ăn ngon mặc đẹp, ăn sang mặc mốt, cái công danh sự nghiệp, cái vinh hoa phú quí, các nhu cầu vật chất thời nay đã cuốn hút con người vào những tội ác khôn lường. Cái căn bệnh ung thư di căn giai đoạn chót này đã khiến con người quay lưng lại với Thiên Chúa. Ngày nay ma quỷ hầu như không còn phải mệt nhọc cám dỗ như ngày xưa nữa vì con người luôn tiếp tay cho sự dữ để kế hoạch của nó được dễ dàng thực hiện.

Mùa chay Thánh này Giáo Hội muốn những người con của mình vào hoang địa với Chúa Giê-su để trong khổ chế và cầu nguyện, chúng ta bén nhạy với chước cám dỗ đang vây bủa chung quanh chúng ta, nó như sư tử gào thét, chạy quanh tìm mồi cắn xé, để chúng ta tỉnh thức chống trả.

Con người ngày nay đang đối mặt với nhiều cám dỗ: cám dỗ về cơm bánh, về công danh sự nghiệp, về sự hưởng thụ. Cuộc sống tiện nghi phú quý luôn quyến rũ mời mọc con người vào đường tội. Ngày nay vì tiền mà người ta có thể coi rẻ mạng sống con người hay nói đúng hơn là coi sự sống con người như súc vật. Mạng lưới buôn người phục vụ cho đam mê làm giàu. Người ta không gớm tay khi giết một sinh mạng để cấy ghép nội tạng cho một ai đó. Con người cao ngạo tự cho mình có thể làm được tất cả thì ngày nay phải đầu hàng một con virus lạ rất nhỏ bé. Dịch bệnh Corona kinh hoàng đã cho thế giới cao ngạo một bài học đắt giá nhưng con người như vẫn làm ngơ trước sứ điệp khẩn trương này.

 Tôi được nghe nhiều người nói: họ rất sợ virus này hoành hành, nhưng rất ít người bày tỏ sự thống hối. Các thánh lễ ngày thường vẫn thưa thớt, buổi kinh tối vẫn không được lưu tâm. Cái chết của anh em chưa cảnh báo họ. Cám dỗ lúc này là đề phòng cảnh giác cho thân cát bụi nhưng không chuẩn bị cho linh hồn. Giới truyền thông Trung Quốc trách ông Tập Cận Bình đã không đến trung tâm dịch bệnh để thăm và động viên các bệnh nhân như bổn phận của một người lãnh đạo. Người ta nói ông trốn dịch bệnh, nhưng nếu đây là cái roi Chúa dạy dỗ thì ông có trốn được con mắt của Chúa không? Trong Cựu Ước Chúa trừng trị Pharaon để cho dân Do Thái ra đi khi ông chống lại Chúa và cứng lòng không tuân lệnh Chúa. Giơ chân đạp mũi nhọn thì khốn vào thân.

Chúng ta thường bị cám dỗ chai lì trong tội lỗi. Tôi có kinh nghiệm khi đến với các anh em đã bỏ Chúa, bỏ lễ chúa nhật, họ chia sẻ hầu như là vì cơm áo gạo tiền. Cái cám dỗ mà ngày xưa Chúa Giê-su đã bị cám dỗ khi ăn chay và bị cơn đói dày vò. Ngày nay con người cũng bị cái cám dỗ đó đeo đẳng nhưng nó mặc hình thức mới mẻ hơn. Thế giới luôn xảy ra những cuộc thương chiến giữa các cường quốc cho thấy chiếc cám dỗ này mạnh mẽ thế nào. Người ta không an phận với túi tiền của mình nhưng muốn kiếm mãi kiếm mãi. Nhà báo phỏng vấn một người ung thư giai đoạn chót: “Bây giờ nghĩ lại cuộc đời chị có gì hối tiếc?” Chị trả lời: “Điều tôi hối tiếc là tôi đã làm việc quá nhiều. Nếu được trở lại tôi sẽ dành nhiều thời gian nghỉ ngơi, đi du lịch và sống yêu thương nhiều hơn. Yêu thương mọi người làm cho tôi hạnh phúc…”

Biết được chước cám dỗ này đang thống trị con người nên Chúa Giê-su đã sống kinh nghiệm nó nơi bản thân mình trong sa mạc, để chia sẻ thân phận nghèo đói của con người. Người đã phó thác tuyệt đối nơi cha và tương đối hóa lương thực giữa lúc con người tuyệt đối hóa nó. Ngài đã chống lại cơn cám dỗ của mọi thời đại thượng tôn tiền của vật chất. Ngài tự nguyện vâng theo ý Cha đi vào con đường người tôi tớ đau khổ nghèo khó để cứu độ chúng ta.

Cám dỗ thứ hai của Chúa Giê-su cũng đang lặp lại với tôi và anh em tôi ngày nay. Khi đi thăm các gia đình, tôi thường được nghe những tâm sự đại loại như: Nếu Chúa ban cho con ơn này, ơn nọ, con sẽ trở về với Chúa, sẽ theo Chúa. Họ đòi Chúa ra tay làm phép lạ, họ không chấp nhận quy luật tự nhiên Chúa an bài. Họ đẩy Chúa vào chân tường, buộc Chúa phải ra tay, bắt Thiên Chúa phải phục vụ mình thay vì mình phải phụng sự Thiên Chúa. Đặt Thiên Chúa vào tình thế phải ra tay che chở mình thay vì đặt mình trong tình thế phải tuân ý Chúa cách tuyệt đối.

Tôi cũng như anh em đang bị cơn cám dỗ này khống chế khi lợi dụng Thiên Chúa để phục vụ cho cái tôi của mình.

Còn Chúa Giê-su, Ngài luôn sống tâm tình của một người con, phó thác hoàn toàn trong tay Cha, ngoan ngoãn sống thân phận làm người, không đòi Cha phải ra tay, không đi con đường vinh quang trần thế. Ngài đã cho kẻ cám dỗ biết thủ đoạn của nó là muốn giăng bẫy để Ngài thử thách Cha: “Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.”

Cơn cám dỗ thứ ba của Chúa Giê-su cũng rất hiện sinh với chúng tôi, cám dỗ muốn hơn anh em mình bằng mọi cách: về khả năng, về địa vị, về của cải, về sắc đẹp, về sức khỏe… Chúng tôi đã bị các thần này chi phối.

 Hôm nay ma quỷ cám dỗ Chúa phục lạy nó, nhận nó làm Chúa. Chúa Giê-su đã nghiêm khắc xua đuổi nó tức khắc để dạy tôi bài học rất quan trọng: Phải tôn thờ Thiên Chúa là Đấng tuyệt đối duy nhất tốt lành và chỉ phụng sự một mình Ngài mà thôi và sau này chúng tôi sẽ được hưởng Chúa muôn đời. Đây là lý do và mục đích Chúa dựng nên chúng tôi.

Cơn cám dỗ thứ ba của Chúa Giê-su cũng đang được lặp lại nơi chúng tôi. Chúng tôi muốn đi vào con đường vinh quang trần thế, không chấp nhận đau khổ và sỉ nhục. Lo cho tương lai bằng con đường của ma quỉ. Chúng tôi sẵn sàng bỏ Chúa vì học hành để thăng quan tiến chức. Một số đông  phụ huynh vì quá lo tương lai cho con nên chấp nhận chọn bỏ lễ chúa nhật, bỏ học giáo lý để học hành. Tại các gia đình cám dỗ này rất phổ biến và cứ đà này sẽ đưa thế hệ trẻ xa rời đức tin.

 Chúa Giê-su trong hoang địa đã thắng ba chước cám dỗ căn bản cách tuyệt vời còn tôi ngày nay thì sao?

Chúng tôi được Thiên Chúa đặt trong vườn diệu quang trần thế có đầy đủ lương thực để nuôi sống mình, còn Chúa Giê-su được Thánh Thần đẩy vào sa mạc để chay tịnh. Ngày nay chúng tôi không đói khát cơm bánh nhưng chúng tôi đói khát thứ khác và chúng tôi không thể chống lại cái ao ước không thỏa mãn này. Chúng tôi đã ngã gục. Còn Chúa Giê-su, Ngài không có gì, Ngài ăn chay và Ngài đói, nhưng Ngài đã mạnh mẽ chống lại cơn cám dỗ làm Ngài quay lưng lại với Cha, không chờ đợi nơi Cha những gì Ngài cần.

Chúng tôi bị cám dỗ lao đầu vào thú vui, lấy vui thú làm Chúa, còn Chúa Giê-su bị cám dỗ đặt Thiên Chúa vào thử thách, vào bước đường cùng để Ngài phải ra tay. Chúng tôi bị đè bẹp và trở nên trần trụi nghĩa là chân trời của chúng tôi mãi mãi bị giới hạn vào chính mình. Còn Chúa Giê-su Ngài luôn hướng về Cha, Ngài mặc lấy vinh quang của Cha và Ngài đã trở thành nguồn cứu độ cho mọi người.

 Chúng tôi được Cha trao quyền thống trị vạn vật nhưng vì tội lỗi của mình mà đất bị nguyền rủa và chúng tôi phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có của ăn. Còn Chúa Giê-su Ngài cũng đổ mồ hôi nhưng đổ mồ hôi dưới ánh nắng gay gắt của sa mạc và Ngài từ chối cám dỗ thống trị thế giới khi giờ Ngài chưa tới, Ngài trao phó mọi sự cho Cha và Ngài đã được nhận mọi vương quyền từ nơi Cha (Mt 26,18)

Ngay đầu mùa chay Giáo Hội đặt chúng tôi trước một sự lựa chọn lớn lao không phải nơi vườn địa đàng hay nơi hoang địa, nhưng là nơi chính bản thân mình, bản thân được nhào nặn bởi xác thịt của Ađam, luôn đẩy chúng tôi xa Thiên Chúa. Và chúng tôi cũng được nhào nặn bởi Thánh Thần của Đức Ki-Tô luôn lôi kéo chúng tôi đến với Chúa. Hai lực kéo này đòi chúng tôi phải chiến đấu không ngừng trong suốt cuộc đời. Thiên Chúa đưa chúng tôi vào cuộc chiến để cùng với Ngài chiến đấu chống lại sự dữ và tội lỗi. Chúng tôi chỉ chiến thắng nhờ Đấng ban sức mạnh cho chúng tôi.

Màu nhiệm mùa chay là cửa vào trong sự màu nhiệm của tình yêu và niềm vui. Nó không phải là mùa buồn bã và đau khổ nhưng là mùa mời gọi chúng tôi kết hợp với Chúa để gặp Ngài trong sự phục sinh của Đức Ki-Tô. Nếu Giáo Hội nhấn mạnh đến thử thách mà Chúa Giê-su đã chịu là để cho chúng tôi biết trận chiến không khoan nhượng và không đồng sức luôn xảy ra. Chúng tôi được mời gọi vào cuộc cùng với Đức Ki-Tô và chỉ có một điều giúp chúng tôi toàn thắng là tình yêu của Cha quyền năng vì tình yêu của Thiên Chúa vượt xa sự yếu đuối của chúng tôi. Chúa chỉ đòi chúng tôi bước theo Ngài.

Đã là con người ai cũng bị cám dỗ về mặt này hay về mặt khác. Thân phận con người là thân phận bị cám dỗ nên Chúa Giê-su muốn đồng cảm với chúng tôi về điều kiện khốn cùng này để dẫn chúng tôi đến chỗ chiến thắng.

Mùa chay Giáo Hội nhắc chúng tôi nhớ đến ba kẻ thù luôn rình rập và tấn công chúng tôi cách mãnh liệt là ma quỷ, xác thịt và thế gian. Chúng tôi lại mỏng giòn, yếu đuối dễ sa ngã trước cạm bẫy của kẻ thù vì nó khôn ranh, mưu mẹo, quỷ quyệt và mạnh mẽ hơn chúng tôi bội phần. Biết được yếu điểm này, chúng tôi phải khôn ngoan tỉnh thức, khiêm tốn và nép mình vào lòng Chúa đầy thương xót để Ngài ra tay  quyền năng giúp chúng tôi toàn thắng như thánh Phao-lô khẳng định: “ Chúng tôi toàn thắng nhờ Đấng yêu mến chúng tôi.”

Nt. Maria Faustina Lý Thị Báu

Comments are closed.