Thiên Chúa Giàu Lòng Xót Thương – SN Chúa Nhật II PS, năm A

0

Suy Niệm: Ga 20, 19 – 31

Trước tình thế căng thẳng vì đại dịch corona, chúng ta thấy những người có đức tin đã sốt sắng chạy đến với lòng thương xót Chúa để nương ẩn, để tìm một chỗ dựa an toàn khi họ hụt hẫng, thất vọng với những điểm tựa trần gian. Người ta thể hiện niềm tin đó qua những giờ cầu nguyện, lần chuỗi lòng thương xót, lần hạt, làm tuần, chay tịnh, chia sẻ và sống yêu thương. Khi dự lễ trực tuyến chúng ta thấy Vị Cha Chung, các Giám mục, các linh mục sốt sắng khẩn cầu lòng thương xót Chúa cho thế giới và đặc biệt cho những con chiên của mình, tôi rất cảm động khi liên tưởng đến hình ảnh Mô-Sê nguyện cầu cho dân Chúa. Với lòng thành kính yêu mến, tôi chắc Chúa sẽ nhận lời, vì chính Chúa đã phán: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Tôi, Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.” (Mt 11,28). Đức Giáo Hoàng Phanxicô nói rằng: “Bệnh tật khiến cho anh chị em đặc biệt trở thành những người vất vả gồng gánh nặng nề. Và do đó, họ lôi kéo được cái nhìn và trái tim của Chúa Giêsu.” Chắc chắn Thiên Chúa xót thương không làm ngơ trước cơn đau quằn quại của con người. Ngài vẫn ở đó để cùng chịu với chúng ta và Ngài sẽ chữa lành vết thương tâm hồn trước vì nó rất quan trọng đối với Ngài.

Ngài là Thiên Chúa giàu lòng xót thương, Ngài không nỡ để chúng ta phải trầm luân muôn đời. Đó lại cái chết đáng nguyền rủa nhất. Là con người với cái nhìn tội lỗi và phàm trần, nhiều khi chúng ta nghĩ Chúa không yêu tôi. Nếu Chúa yêu tôi, sao Chúa lại gửi căn bệnh quái ác này? Chúng ta không hiểu được cái roi sửa dạy của Chúa. Chúa cho chúng ta cảm nghiệm thật sự cái khốn cùng của chúng ta và hậu quả tai ác của tội lỗi do chính chúng ta gây nên. Như người cha muốn cho con biết được thế nào là nước sôi thì cha mẹ phải để nó nếm thử dẫu phải chấp nhận vết bỏng. Sau lần cảm nghiệm này cha mẹ không phải dạy dỗ bằng đao to búa lớn nữa, nhưng tự khắc nó sẽ tránh nồi nước sôi vì đã có lần trải nghiệm. Cũng vậy, Chúa tình thương không vui gì khi thấy con cái mình đau khổ, trái lại, Ngài cũng thổn thức và đau khổ như chúng ta và hơn chúng ta. Ngài thấm nỗi đau này trước chúng ta như người mẹ bồng đứa con sắp chết trên tay. Ngài cảm nghiệm nỗi đau này hơn chúng ta bội phần vì Ngài là Thiên Chúa tình yêu. Nhưng tình yêu bắt Ngài phải ra tay để cứu độ chúng ta.Tình thương và lòng thương xót của Ngài vượt quá sự hiểu biết của chúng ta. Chính Ngài đã nói điều đó: “Nếu các con là những kẻ gian ác, còn biết cho con cái mình những của tốt, phương chi Cha các con trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người”. ( Lc 11,13)

Trong bài giảng tại nhà nguyện thánh Marta, Đức Thánh Cha Phanxicô chia sẻ: “Trông cậy vào lòng thương xót của Thiên Chúa sẽ mở ra những khung trời tự do”. Và kết thúc bài giảng Ngài đã kể một câu chuyện đã xảy ra năm 1992 ở Buenos Aires, nước Argentina, trong một thánh lễ dành cho bệnh nhân:

Có một bà cụ đã 80 tuổi đến xưng tội thật lâu. Tuy mắt mũi đã kèm nhèm nhưng cụ lại có lòng trông cậy và có thể nhìn vượt lên trên những thực tại tầm thường. Tôi nói với bà: “Ngoại ơi, ngoại đến xưng tội ạ?” Hỏi như thế, vì tôi vừa mới bước ra khỏi tòa giải tội để chuẩn bị đi. Bà cụ đáp: “Dạ.” Tôi nói với cụ: “Ngoại làm gì có tội mà xưng?” Bà cụ đáp: “Cha ơi, con là kẻ tội lỗi. Con phạm rất nhiều tội. Nhưng chắc chắn Chúa sẽ tha thứ cho con. Chúa tha thứ tất cả, phải không cha?” Tôi hỏi lại: “Nhưng tại sao cụ biết Thiên Chúa tha thứ tất cả?” Cụ đáp: ‘Thưa cha, nếu Thiên Chúa không tha thứ tất cả, thế giới này đã tan thành tro bụi, chứ chẳng thể tồn tại được.”

Thật thế, nếu Thiên Chúa không tha thứ thì thế giới này và chúng ta đã tan thành mây khói từ lâu rồi. Chúa đã, đang và mãi mãi kiên nhẫn và chờ đợi chúng ta. Đại dịch này đã cướp đi rất nhiều sinh mạng nhưng phần lớn là những người lớn tuổi, những người mà Kinh Thánh nói: “Tuổi già thì đẹp lòng Thiên Chúa.” Chúa dùng những lễ dâng này để dạy dỗ và uốn nắn chúng ta hầu chúng ta có thời giờ và cơ hội để trở về với Chúa. Đức Thánh Cha nói: “Thiên Chúa tha thứ tất cả. Ngài đang trông chờ chúng ta bước lại gần Ngài.”

Hôm nay đọc bài Tin Mừng Chúa hiện ra với các môn đệ cho chúng ta hiểu: vì yêu thương Ngài không để các môn đệ thất vọng khi đang đau khổ trước cái chết đau thương của Ngài. Chắc hẳn các môn đệ vẫn còn rất nhớ thương một Thầy Giê-su, Người đã để lại những công việc vĩ đại qua các phép lạ lẫy lừng, qua tâm tình yêu thương, qua lòng từ bi nhân hậu, qua cách xử thế tuyệt vời… Trên đỉnh cao của sự thành công đó, Ngài đã đột ngột ra đi, từ giã các môn đệ dấu yêu lúc rất trẻ, giữa lúc tuổi căng tràn sức sống với những thành tích đáng kể. Ngài đã để lại ngỡ ngàng, chưng hửng và khổ đau cho những người đang chập chững theo Ngài. Ngài ra đi trong một cuộc đấu tranh dữ dằn giữa sự sống và sự chết. Ngài không nằm trên hoa trên lụa giữa những người yêu dấu khóc thương. Nhưng Ngài bị khủng bố bằng những trận đòn chí tử và bị treo trên cây gỗ sần sùi và quằn quại hấp hối giữa những quân thù nhạo báng, xỉ nhục.

Sau cái chết đau thương của Ngài, các môn đệ thất vọng ngồi chờ sự mong manh của lời hứa: Ngài sẽ sống lại. Nhưng điều đó làm sao có thể xảy ra?

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta biết tâm trạng của các môn đệ: họ không tin. Và tông đồ Tôma đã xác quyết điều đó:“Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Ngài, tôi chẳng có tin.”

Tâm trạng của Tô-ma cũng là tâm trạng của tôi và anh em tôi trong mùa đại dịch này, chúng ta thách thức Chúa: Chúa ở đâu khi đoàn dân Chúa quằn quại trong đau thương. Chúa phải ra tay cho những con corona này biến mất khỏi mặt đất này chứ để chúng tôi tin Ngài là Cha toàn năng. Tôi chỉ tin Ngài khi lời cầu nguyện của chúng tôi được nhậm lời.

Tô-ma thấy Chúa chưa đủ, ông muốn đụng chạm đến Ngài để thỏa mãn tính xác thực sinh lý và để được chữa lành. Đức tin của Tôma yếu đến nỗi phải được đụng chạm đến chính Chúa Giê-su.

Thật sự, Tôma là một người bị mang thương tích. Trí khôn ông tăm tối vì hồ nghi. Trái tim ông vỡ tan vì đau khổ. Những vết thương vô hình này đã gây cho Tô-ma đau khổ vô cùng. Chúa Giê-su đã thấy được điều này nên Ngài đã đụng chạm và chữa lành nó. Vết thương của Thầy đã đụng đến vết thương của Tô-ma.

Như Tôma chúng ta muốn được thấy nhãn tiền ngày một ngày mai chấm dứt dịch bệnh này. Nhưng chúng ta đâu có ngờ rằng chính Đấng Phục Sinh đang dạy chúng ta những phương thế rất đơn giản để chữa trị qua các phương tiện truyền thông, nếu chúng ta cẩn trọng không mạo hiểm liều lĩnh. Ngài vẫn hiện diện để chúng ta có thể sờ đụng Ngài bằng con mắt Đức Tin và lòng yêu mến.

Trong cơn đại dịch này chúng ta hãy xin Chúa cho chúng ta biết phóng mình vào lòng thương xót của Chúa. Chúng ta hãy xin Chúa, Đấng giàu lòng xót thương, ban cho chúng ta một Đức tin kiên vững để dù giữa những thử thách đau thương, ngọn đèn đức tin của chúng ta vẫn rực sáng. Chúa tình yêu thừa biết chúng ta yếu đuối, thừa biết chúng ta chông chênh, thừa biết chúng ta nghi nan như tông đồ Tô-ma xưa. Ngài sẽ củng cố niềm tin của chúng ta bằng tình thương nhưng không của Ngài. Hãy như các tông đồ, hãy như Tôma tuyên xưng niềm tin của mình. Các Ngài tin không dễ hơn chúng ta ngày nay, vì các Ngài cũng phải vượt qua những dấu chỉ để có thể đến với Đấng mãi mãi là vô hình đối với con mắt thịt của chúng ta. Vậy hãy cầu nguyện để Chúa ban Đức Tin cho chúng ta. Xin Chúa giúp chúng ta sống Đức tin để chúng ta có thể chia sẻ niềm tin ấy cho anh em chúng ta trong mùa đại dịch này.

Nt. Maria Faustina Lý Thị Báu

Comments are closed.