Bài giáo lý của ĐTC về việc cầu nguyện “Chúa Giêsu, người cầu nguyện” (28.10.2020)

0

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Như chúng ta đã thực hiện trong những buổi tiếp kiến chung trước, trong buổi tiếp kiến chung hôm nay cha sẽ ở lại đây. Cha rất muốn đi xuống và chào từng người trong anh chị em, nhưng chúng ta phải giữ khoảng cách, vì nếu cha đi xuống sẽ tạo thành một nhóm đông người chào đón cha, và việc này trái với các biện pháp và những đề phòng mà chúng ta phải thực hiện để đối phó với “Quý bà Covid”, và nó có hại cho chúng ta. Vì vậy, xin anh chị em thứ lỗi nếu cha đi không xuống để chào anh chị em: cha chào anh chị em từ đây nhưng cha ôm lấy anh chị em trong lòng, tất cả anh chị em. Về phần anh chị em, xin hãy ôm cha vào lòng, và cầu nguyện cho cha. Chúng ta có thể cầu nguyện cho nhau từ xa … và cảm ơn sự thông cảm của anh chị em.

Trong hành trình giáo lý về cầu nguyện, sau khi đi qua Cựu Ước, bây giờ chúng ta đến với Chúa Giêsu. Và Chúa Giêsu cầu nguyện. Khởi đầu sứ vụ công khai của Ngài diễn ra với phép Rửa tại sông Giođan. Các tác giả Phúc âm đều đồng ý trong cách đặt tầm quan trọng nền tảng cho chương này. Các tác giả thuật lại việc tất cả mọi người đến với nhau trong lời cầu nguyện, và cho thấy rõ rằng sự tụ họp này có tính chất thú tội (xem Mc 1: 5; Mt 3: 8). Dân chúng đến gặp Gioan để được rửa tội, để được tha tội: nó mang tính thú tội, sám hối.

Do đó, hoạt động công khai đầu tiên của Chúa Giêsu là tham dự một buổi cầu nguyện chung của dân chúng, một buổi cầu nguyện của những người đến để chịu phép thánh tẩy, một buổi cầu nguyện sám hối, trong đó mọi người nhìn nhận mình là một tội nhân. Đây là lý do tại sao Gioan Tẩy giả lại phản đối, và nói: “Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi” (Mt 3,14). Gioan Tẩy giả hiểu rằng đó chính là Chúa Giêsu. Nhưng Chúa Giêsu vẫn khăng khăng: hành động của Ngài là một hành động vâng phục thánh ý của Chúa Cha (c. 5), một hành động liên đới với thân phận con người của chúng ta. Ngài cầu nguyện với những tội nhân của dân Chúa. Chúng ta hãy nhớ thật kỹ điều này: Chúa Giêsu là Đấng Công Chính, Ngài không phải là tội nhân. Nhưng Ngài muốn xuống với chúng ta là những người tội lỗi, và Ngài cầu nguyện với chúng ta, và khi chúng ta cầu nguyện, Ngài ở với chúng ta, cầu nguyện; Ngài ở với chúng ta vì Ngài ở trên trời đang cầu nguyện cho chúng ta. Chúa Giêsu luôn cầu nguyện với dân của Ngài, Ngài luôn cầu nguyện với chúng ta: luôn luôn. Chúng ta không bao giờ cầu nguyện một mình, chúng ta luôn cầu nguyện với Chúa Giêsu. Ngài không dừng lại phía bên kia sông – “Tôi là người công chính, các anh là người có tội” – để đánh dấu sự khác biệt và khoảng cách của Ngài với những người bất tuân, nhưng Ngài bước chân xuống cùng một dòng nước thanh tẩy. Ngài hành động như thể Ngài là một tội nhân. Và đây là sự vĩ đại của Thiên Chúa, Đấng đã sai Con của Người đến và tự hủy chính mình, và thể hiện như một tội nhân.

Chúa Giêsu không phải là một Thiên Chúa xa cách, và Ngài không thể như vậy. Sự nhập thể đã mạc khải Ngài một cách trọn vẹn và không thể tưởng tượng được về mặt con người. Vì vậy, khi bắt đầu sứ vụ của Ngài, Chúa Giêsu đặt bản thân Ngài vào hàng ngũ của một dân tộc sám hối, coi như Ngài chịu trách nhiệm mở một lối đi mà tất cả chúng ta phải can đảm vượt qua, theo sau Ngài. Nhưng con đường, hành trình này, thì khó khăn; nhưng Ngài đi trước mở đường. Sách Giáo lý Giáo hội Công giáo giải thích rằng đây là sự mới mẻ của thời gian viên mãn. Lời dạy rằng: “Lời cầu nguyện hiếu thảo của Ngài, mà Chúa Cha chờ đợi từ con cái của Người, cuối cùng sẽ được sống thi hành bởi người Con Duy Nhất trong nhân tính của Ngài, sống cùng với con người và cho con người” (số 2599). Chúa Giêsu cầu nguyện với chúng ta. Chúng ta hãy ghi nhớ thật kỹ điều này trong tâm trí và trong tâm hồn của chúng ta: Chúa Giêsu cầu nguyện với chúng ta.

Vào ngày đó, trên bờ sông Giođan, có toàn thể nhân loại, với niềm khát khao cầu nguyện không diễn đạt thành lời. Trên tất cả là những con người tội lỗi: những người nghĩ rằng họ không được Thiên Chúa yêu thương, những người không dám bước qua ngưỡng cửa đền thờ, những người không cầu nguyện vì họ không xem mình là người xứng đáng. Chúa Giêsu đến cho tất cả mọi người, cho cả những người đó, và Ngài bắt đầu chính bằng cách hòa mình vào cùng với họ. Ở hàng đầu.

Đặc biệt, Tin Mừng Thánh Luca làm nổi bật bầu không khí cầu nguyện khi phép rửa của Chúa Giêsu diễn ra: “Khi toàn dân đã chịu phép rửa, Đức Giêsu cũng chịu phép rửa, và đang khi Người cầu nguyện, thì trời mở ra” (3: 21). Bằng cách cầu nguyện, Chúa Giêsu mở cửa thiên đàng, và Thánh Thần ngự xuống từ đó. Và từ trên cao, một lời công bố sự thật tuyệt vời: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (c. 22). Câu nói đơn giản này chứa đựng một kho tàng vô cùng lớn lao; nó cho phép chúng ta trực cảm được điều gì đó về thừa tác vụ của Chúa Giêsu và trái tim của Ngài, luôn hướng về Chúa Cha. Trong vòng xoáy của cuộc đời và thế gian sẽ đến để kết án Ngài, ngay cả trong những thời khắc khó khăn và đau thương nhất mà Ngài sẽ phải gánh chịu, ngay cả khi Ngài thấy mình không có chỗ tựa đầu (x. Mt 8, 20), ngay cả khi hận thù và bắt bớ bủa vây Ngài, Chúa Giêsu không bao giờ không có nơi nương náu: đời đời Ngài ở trong Chúa Cha.

Đây là sự vĩ đại độc nhất của lời cầu nguyện của Chúa Giêsu: Thánh Thần bao phủ lấy Ngài và tiếng của Chúa Cha chứng thực rằng Ngài là người Con yêu dấu, là người Con phản ánh trọn vẹn chính Người.

Lời cầu nguyện của Chúa Giêsu trên bờ sông Giođan hoàn toàn riêng tư – và vì thế sẽ là lời cầu nguyện cho toàn bộ đời sống trần thế của Ngài – Lễ Ngũ Tuần trở thành ơn cầu nguyện cho tất cả những ai được thánh tẩy trong Đức Kitô. Chính Ngài đã ban cho chúng ta món quà này, và Ngài mời gọi chúng ta cầu nguyện như Ngài đã cầu nguyện.

Vì vậy, nếu trong một buổi tối cầu nguyện mà chúng ta cảm thấy uể oải và trống rỗng, nếu chúng ta cảm thấy rằng cuộc sống đã hoàn toàn vô ích, thì ngay khi đó chúng ta phải nài xin rằng lời cầu nguyện của Chúa Giêsu cũng trở thành lời cầu nguyện của riêng chúng ta. “Hôm nay tôi không thể cầu nguyện, tôi không biết phải làm gì: Tôi cảm thấy không thích, tôi không xứng đáng… […] Và dâng mình cho Chúa, để Ngài cầu nguyện cho chúng ta. Ngay lúc này Ngài đang ở trước mặt Chúa Cha, cầu nguyện cho chúng ta, Ngài là Đấng chuyển cầu; Ngài trình bày những vết thương trước Chúa Cha, cho chúng ta. Chúng ta hãy vững tin vào điều đó, nó rất tuyệt vời. Và rồi chúng ta sẽ nghe thấy, nếu chúng ta đầy lòng tin cậy, thì chúng ta sẽ nghe thấy một tiếng từ trời, lớn hơn cả tiếng nói từ sâu thẳm của chúng ta, và chúng ta sẽ nghe thấy giọng nói này thì thầm những lời dịu dàng: “Con là người được Chúa yêu thương, con là một người con, con là niềm vui của Cha trên trời”. Với chúng ta, với mỗi người chúng ta, vang vọng lời của Chúa Cha: ngay cả khi chúng ta bị từ chối bởi tất cả, những tội nhân nặng nề nhất. Chúa Giêsu không xuống dòng sông Giođan cho riêng Ngài, nhưng cho tất cả chúng ta. Chính là toàn thể dân Chúa đã đến sông Giođan để cầu nguyện, để xin ơn tha thứ, để lãnh nhận phép rửa sám hối đó. Và như một nhà thần học đã nói, họ tiến đến sông Giođan với một “tâm hồn và đôi chân trần”. Đây là sự khiêm tốn. Cần phải khiêm tốn khi cầu nguyện. Ngài đã mở cửa các tầng trời, như ông Môisê mở dòng nước của Biển Đỏ, để tất cả chúng ta có thể đi qua theo sau Ngài. Chúa Giêsu đã ban tặng cho chúng ta lời cầu nguyện của chính Ngài, đó là cuộc đối thoại đằm thắm yêu thương của Ngài với Chúa Cha. Ngài đã ban tặng nó cho chúng ta như một hạt giống của Chúa Ba Ngôi, mà Ngài muốn nó bén rễ trong tâm hồn chúng ta. Chúng ta hãy chào đón Ngài! Chúng ta hãy chào đón ơn này, ơn cầu nguyện. Luôn luôn ở bên Ngài. Và chúng ta sẽ không lơ đãng. Cảm ơn anh chị em.

LỜI KÊU GỌI

Cha xin chia sẻ nỗi đau đớn của các gia đình có những học sinh bị sát hại một cách tàn bạo hôm thứ Bảy tuần trước ở Kumba, Cameroon. Tôi thật không hiểu nổi trước một hành động tàn nhẫn và vô nghĩa như vậy, đã cướp đi những đứa trẻ vô tội ra khỏi cuộc sống khi các em đang học ở trường. Xin Chúa soi sáng những tâm hồn, để những hành động tương tự không bao giờ lặp lại, và các khu vực đau khổ thuộc miền tây bắc và tây nam của đất nước cuối cùng có thể tìm được bình yên! Tôi hy vọng rằng vũ khí sẽ im tiếng, và sự an toàn của tất cả mọi người cũng như quyền được học hành của người trẻ và tương lai có thể được đảm bảo. Cha bày tỏ tình thương mến với các gia đình, với thành phố Kumba và toàn thể nước Cameroon và cha khẩn xin sự an ủi mà chỉ Chúa mới có thể ban tặng.

Lời chào đặc biệt

Cha xin chào tất cả anh chị em hành hương và du khách nói tiếng Anh cùng tham dự buổi Tiếp kiến chung hôm nay với chúng ta. Xin niềm vui và sự bình an của Chúa Giêsu Kitô đổ xuống trên anh chị em và gia đình. Xin Chúa chúc lành cho anh chị em!

[Bản dịch (ND: tiếng Anh) của Vatican]

[Nguồn: zenit]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 29/10/2020]

Comments are closed.