Đề tài Tĩnh tâm tháng 03/2012

0

Đề tài Tĩnh Tâm Tháng 3/2012

HIỂN DUNG TRONG ĐỜI THƯỜNG

(Mc 9, 2-10)

Kính thưa Quý Bề trên và Chị em,
Chúng ta đang bước vào Chúa Nhật thứ II Mùa Chay năm B. Đây là thời gian quý báu để mỗi người nhìn lại chính mình, nhìn lại hành trình đời tu để xin Chúa giúp chúng ta biết bỏ đi những lối suy nghĩ, những cách sống, những lời nói cũng như những hành vi không hợp với Tin Mừng, không hợp với phẩm giá làm “con Thiên Chúa” của chúng ta. Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người hãy nỗ lực trong niềm tin và trong cuộc sống, để nhận ra Đức Giêsu là Con Chúa Cha yêu dấu, đang hiện diện giữa chúng ta, và biết “vâng nghe lời Người” trong mọi biến cố đời thường.

I. LỜI CHÚA: CHÚA NHẬT 2 MC NĂM B (Mc 9, 2-10)
(2) Sáu ngày sau, Đức Giêsu đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, chỉ mình các ông thôi, tới một ngọn núi cao. Rồi Người biến đổi hình dạng trước mắt các ông. (3) Y phục Người trở nên rực rỡ, trắng tinh, không có thợ nào ở trần gian giặt trắng được như vậy. (4) Và ba môn đệ thấy ông Êlia cùng ông Môsê hiện ra đàm đạo với Đức Giêsu. (5) Bấy giờ, ông Phêrô thưa với Đức Giêsu rằng: “Thưa Thầy, chúng con ở đây, hay quá! Chúng con xin dựng ba cái lều, Thầy một cái, ông Môsê một cái, và ông Êlia một cái”. (6) Thực ra, ông không biết phải nói gì, vì các ông kinh hoàng. (7) Và có một đám mây bao phủ các ông. Và từ đám mây, có tiếng phán rằng: “Đây là Con Ta Yêu dấu, hãy vâng nghe lời Người”. (8) Các ông chợt nhìn quanh, thì không thấy ai nữa, chỉ còn Đức Giêsu với các ông mà thôi.
(9) Ở trên núi xuống, Đức Giêsu truyền cho các ông không được kể lại cho ai nghe những điều vừa thấy, trừ khi Con Người đã từ cõi chết sống lại. (10) Các ông tuân lệnh đó, nhưng vẫn bàn hỏi nhau xem câu “từ cõi chết sống lại” nghĩa là gì.

II. SUY NIỆM
Bài Tin mừng hôm nay tường thuật biến cố Đức Giêsu hiển dung trên núi Tabo cùng với hai vị sứ giả Cựu Ước là ông Môsê và ngôn sứ Êlia, trước sự chứng kiến của ba môn đệ Phêrô, Giacôbê và Gioan. Qua trình thuật này, Thiên Chúa Cha muốn giới thiệu Đức Giêsu, Con yêu dấu của Người, cho chúng ta, và mời gọi chúng ta hãy nghe và vâng theo lời người Con ấy. Chúng ta cần đào sâu 3 điểm chính sau:
o Hiển dung—Mạc khải cho chúng ta Thiên tính của Đức Giêsu trong nhân tính của Người.
o Hiển dung—Giúp chúng ta nhận ra phẩm giá làm “con Thiên Chúa” của mỗi người.
o Hiển dung—Lời mời gọi xuống núi và nhập cuộc.

1. Hiển dung—Mạc khải Thiên tính của Đức Giêsu trong nhân tính của Người.
Tuy đã sống với Đức Giêsu gần 3 năm, nhưng các Tông đồ vẫn chưa thật sự biết Ngài là ai? Sự hiểu biết về căn tính của Đức Giêsu của các ông chỉ dựa trên suy đoán, căn cứ vào các hiện tượng và sự kiện bên ngoài của Ngài như: làm việc, giảng dạy, chữa lành, trừ quỷ, làm phép lạ …. Và qua những dấu chỉ bên ngoài ấy, các Tông đồ nhìn Đức Giêsu như một Messia trần thế, Đấng được Thiên Chúa sai đến để cứu dân Người. Mãi đến khi được chứng kiến biến cố Tabo, ba môn đệ Phêrô, Giacôbê và Gioan mới được Đức Giêsu hé mở Thiên tính của Ngài, qua cuộc hiển dung.
Trên đỉnh núi cao, ba môn đệ đã có những trải nghiệm tuyệt vời về Thầy Giêsu. Cũng vẫn là Thầy Giêsu bằng xương bằng thịt mà các ông vẫn thường gặp gỡ tiếp xúc hằng ngày, nhưng hôm nay, các ông lại nhìn thấy Ngài dưới một dung mạo mới: thật sáng ngời, thật uy nghi, lại có cả Môsê và tiên tri Êlia hiện ra đàm đạo với Ngài. Nhưng quan trọng hơn cả là tiếng phán từ trong đám mây đã giúp các ông nhận ra Thầy Giêsu của các ông chính là Con yêu dấu của Chúa Cha, là Đấng làm đẹp lòng Chúa Cha, và là Đấng mà các ông phải vâng nghe lời Ngài (x. Mc 9,7). Như thế, điều các ông thấy bằng mắt, nghe bằng tai về Thầy mình hôm nay là bản chất đích thực của Ngài, khác với bình thường các ông chỉ thấy những hiện tượng bên ngoài của Ngài. Gs. Nguyễn Chính kết, Chúa vẫn đang hiển dung quanh ta trong cuộc sống. http://www.catholic.org.tw/vntaiwan/gospelnet3 Nói cách khác, hôm nay trên Núi Tarbo, vinh quang ngàn đời của Thiên Chúa ẩn giấu trong dáng vẻ tầm thường của con người Giêsu Nazareth, đã được hiển lộ. Khởi đi từ cuộc hiển dung này, ba tông đồ bắt đầu chân nhận thiên tính của Đức Giêsu trên khuôn mặt nhân tính của Ngài.
Biến cố hiển dung còn nhằm mục đích củng cố niềm tin cho Phêrô, Giacôbê và Gioan sau này. Tại Tabo, các ông đã có được kinh nghiệm đức tin về Đức Giêsu vinh hiển, về con người Đức Giêsu có vẻ rất bình thường, nhưng thực sự lại là Con yêu dấu của Thiên Chúa Cha, để sau đó các ông có đủ can đảm theo lời của Ngài, và đủ can đảm cùng với Ngài tiến lên Giêrusalem. Chính kinh nghiệm đức tin trên núi Tarbo, sẽ giúp các ông vững lòng trước mầu nhiệm Thập Giá của Đức Giêsu sẽ xảy ra vài ngày sau đó. Hôm nay, Đức Giêsu hé mở cho các ông một chút ánh sáng như dấu chỉ minh chứng rằng đằng sau Thập Giá chính là sự Phục Sinh vinh quang, giống như Ngài vinh hiển trước mắt các ông lúc này.
Khi suy niệm về cuộc Hiển Dung của Chúa Giêsu, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi để nhìn vào chính mình. Qua bí tích Rửa Tội, chúng ta được trở nên con Thiên Chúa, được mặc lấy Chúa Giêsu Kitô. Vì thế, chúng ta phải có bổn phận thực hiện cuộc Hiển Dung của Đức Kitô trong cuộc đời của mình, nghĩa là làm cho khuôn mặt của Đức Kitô được bừng sáng lên trong cuộc đời của chúng ta. Là Kitô hữu, đặc biệt là tu sĩ, chúng ta sống một cuộc đời như mọi người, như Chúa Giêsu đã sống, nhưng trong chính cuộc sống đời thường ấy, chúng ta phải làm sao cho Thiên Chúa được hiển dung qua lời nói, hành động và cách sống của chính mình. Vậy, lối sống hiện nay của tôi có làm hiển dung một Thiên Chúa đang hoạt động trong tôi không?

2. Hiển dung—nhận ra phẩm giá làm “con Thiên Chúa” nơi mỗi người.
Sự hiển dung của Đức Giêsu trên núi Tarbo không chỉ tỏ lộ Thiên tính—Con Thiên Chúa—của Đức Giêsu, nhưng còn cho thấy phẩm giá làm con Thiên Chúa của mỗi chúng ta. Kinh thánh và Giáo huấn của Giáo Hội dạy rằng, con người được dựng nên “theo hình ảnh của Thiên Chúa” (St 1,27; Ep 4,24), “giống như Ngài” (St 1,26; 5,1), để trở nên “con cái Ngài” (Rm 8,14.16.21; Gl 3,26). Hơn nữa, mỗi người đều được Thiên Chúa “ban tặng một điều rất quý báu và trọng đại” là “được thông phần bản tính của Ngài” (2 Pr 1,4), mà bản tính của Ngài là thần linh, nên khi “được thông phần bản tính của Ngài”, một cách nào đó, chúng ta cũng mang bản tính thần linh nơi mình (x. Tv 82,6; Ga 10,35).
Là “hình ảnh Thiên Chúa,” là “con cái Thiên Chúa” và được dựng nên “giống như Ngài,” nên chúng ta phải sống đúng địa vị và phẩm giá của mình. Vì là “hình ảnh Thiên Chúa” chúng ta buộc phải tôn trọng bản thân, nghĩa là phải lựa chọn sống cho đúng với địa vị của mình, có nghĩa là sống tốt lành, sống cao thượng. Vì là “hình ảnh của Thiên Chúa” nên chúng ta phải nổ lực xây dựng đời mình hàng ngày để nên giống Chúa hơn qua việc sống yêu thương, phục vụ. Hơn nữa, vì mỗi người đều là “hình ảnh của Thiên Chúa” nên chúng ta cần tôn trọng phẩm giá người khác, phải cư xử với họ xứng với bản chất cao quý của họ, dù họ giàu hay nghèo, đẹp hay xấu, có địa vị hay vô danh, thánh thiện hay tội lỗi,.. Như thế, biến cố Hiển dung của Đức Giêsu hôm nay còn mời gọi chúng ta hãy trở lại với cái tôi sâu thẳm của mình, trở lại với căn tính của mình là con yêu dấu của Thiên Chúa để biết tôn trọng phẩm giá của mình và của tha nhân.
Ý thức về phẩm giá “con Thiên Chúa” nơi mình giúp chúng ta quý trọng sự sống Chúa ban, đồng thời nhắc chúng ta có trách nhiệm tôn trọng phẩm giá, danh dự, quyền lợi của tha nhân. Những việc làm hủy hoại con người: như thiếu điều độ trong ăn uống, trong cách sử dụng thời gian, trong lời nói, việc làm… đều hủy hoại con người và đi ngược với ý Thiên Chúa. Cùng với sự tôn trọng, chúng ta còn phải có trách nhiệm đối với những người xung quanh, vì con người không chỉ là những cá nhân sống đơn lẻ trong cuộc đời, nhưng là những thành viên của gia đình Thiên Chúa. Nhờ liên đới với người khác, mà chúng ta trở nên nhân bản hơn trong mối tương quan với đồng loại. Chính tình thương chúng ta dành cho anh chị em sẽ minh chứng chúng ta là “hình ảnh của Thiên Chúa,” là con Cha trên trời và là anh chị em với nhau.

3. Hiển dung-Lời mời gọi xuống núi và nhập cuộc
Đức Giêsu đã đưa ba môn đệ thân tín lên núi không phải để “cắm lều,” để tận hưởng vẻ đẹp thiên nhiên hay được hưởng những an ủi thiêng liêng, nhưng là để nhìn rõ hơn con đường Ngài phải đi trong sứ vụ sắp tới. Đối với Chúa Giêsu, con đường phải đi đó chính là thi hành ý Chúa Cha: lên Giêrusalem và đi vào cuộc khổ nạn. Thế nhưng, các môn đệ đâu biết điều đó! Các ông không hiểu rằng Thầy Giêsu chỉ lên đỉnh Tabo trong chốc lát, rồi xuống núi chuẩn bị vác thập giá lên đồi Canvê. Lúc này, các ông chỉ choáng ngợp trong vinh quang của Thầy, đến độ đã xin Thầy cho dựng ba cái lều để định cư vĩnh viễn ở đây. Các môn đệ muốn “đăng ký thường trú” trên núi vì ở đây sướng quá. Các ông muốn kéo dài giây phút huy hoàng ấy. Các ông không muốn trở lại công việc thường ngày, không muốn đương đầu với cuộc “khổ nạn” mà Đức Giêsu đã loan báo cách đây vài ngày. Nhưng Đức Giêsu đã giục các ông xuống núi trở về với thực tại. Ngài phải xuống núi để chu toàn sứ mạng Thiên Sai—một sứ mạng rất quan trọng đó là: Ngài phải chịu đau khổ, chịu vác Thập Giá, chịu đóng đinh, chịu chết để đưa nhân loại về cùng Chúa Cha trong vinh quang Phuc Sinh.
Hành trình đức tin của người Kitô hữu, đặc biệt của người tu sĩ, là một cuộc lên và xuống núi với Đức Kitô mỗi ngày. Chúng ta được lên núi với Chúa trong những giây phút kết hiệp mất thiết với Chúa qua Thánh lễ, kinh nguyện, những giờ cầu nguyện chung, riêng, những buổi tĩnh tâm… Chúng ta cần có những giây phút lên núi với Chúa để cảm nghiệm thật sâu tình yêu của Chúa, để hưởng nếm hạnh phúc ngọt ngào khi được ở bên Chúa. Tuy nhiên, khi đã chiêm ngắm vinh quang Chúa rồi, chúng ta không được “cắm lều” ở đó, nhưng phải cùng Chúa xuống núi để đi đến nơi vì Chúa hiến mình cho anh chị em. Chúa muốn chúng ta cùng Ngài xuống núi để tiếp tục lên đường chu toàn sứ vụ Chúa Cha đã trao phó. Chúa muốn chúng ta xuống núi để chia sẻ kinh nghiệm, cảm nhận tình yêu, sự tuyệt vời của Chúa cho những người chung quanh. Chúa muốn chúng ta làm cho mọi người nhận thấy vinh quang tuyệt diệu của Chúa qua con người bất toàn của chúng ta.

Thưa Quý Bề trên và Chị em,
Mùa Chay năm nay sẽ đem lại ý nghĩa thật sự nếu chúng ta để cho Chúa hiển dung trong đời sống hằng ngày của mình. Hiển dung chính là hiến mình: chấp nhận một cuộc thanh tẩy, tự nguyện đóng đinh con người ích kỷ, an phận của mình vào Thập giá, để rồi được tự do theo Đức Kitô trong con đường hiến thân cho anh chị em.
Ước gì trong ngày tĩnh tâm này, mỗi người chúng ta cảm nghiệm sâu xa về biến cố Chúa Giêsu hiển dung để những cố gắng thay đổi đời sống của chúng ta trở nên quyết liệt hơn, mạnh mẽ hơn. Nhờ đó, khi trở về với đời sống thường nhật, khi phải giáp mặt với Thập giá của công việc, của sứ vụ, của đời sống cộng đoàn, chúng ta đủ can đảm và tình yêu chấp nhận tất cả, hầu vinh quang Phục Sinh của Chúa mãi mãi chói ngời trong cuộc sống của mỗi chúng ta. Amen.

II. CÂU HỎI THẢO LUẬN CỘNG ĐOÀN
1. Duyệt quyết tâm tháng 2. 2012.
2. Đức Giêsu đang hiển dung nơi những chị em trong cộng đoàn của tôi, nơi những người tôi gặp gỡ trên bước đường sứ vụ, nhưng tôi đã nhận ra Ngài qua dáng vẻ bình thường, đôi khi khó thương của những anh chị em đó chưa? Được sống với chị em trong một cộng đoàn, được cộng tác với nhiều anh chị em khác trong sứ vụ loan báo Tin Mừng tại Giáo xứ, trường học, bệnh viện,… tôi có thấy hạnh phúc, bình an và phấn khởi như Thánh Phêrô: “Chúng con được ở chung với nhau nơi đây thì hạnh phúc quá!” chưa? Thiên Chúa muốn nói gì với tôi, với cộng đoàn tôi qua biến cố Chúa Giêsu hiển dung?
3. Chọn quyết tâm tháng 3.2012.

Comments are closed.