“Chúng ta không phải là chính thể bô lão” – Bài giảng của ĐTC ngày 27.06.2017

0

“Chúng ta không phải là chính thể bô lão”
Bài giảng của Đức Thánh Cha ngày 27.06.2017

112

Trước đây hơn 25 năm, Cha Jorge Mario Bergoglio là một Tu Sĩ chuyên phục vụ bàn ăn trong Dòng Tên tại tỉnh Dòng Argentina. Xem ra vị Tu Sĩ này không có một sự nghiệp lớn trước mắt. Nhưng sau đó Đức Tổng Giám Mục Antonio Quarracino của Tổng Giáo Phận Buenos Aires đã kéo Ngài ra khỏi sự quên lãng: Vị Tổng Giám Mục này cũng là con của một gia đình di cư gốc Ý giống như cha Bergoglio, và rất kính trọng Cha Bergoglio. Thậm chí Đức Tổng Giám Mục Quarracino còn thuyết phục Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II bổ nhiệm Cha Bergoglio làm Giám Mục phụ tá của Buenos Aires. Và cách nay đúng 25 năm, Cha Bergoglio đã trở thành Giám Mục. Và không lâu sau đó, Đức Cha Bergoglio cũng đã được phong chức Hồng Y – một Hồng Y Dòng Tên duy nhất vào thời ấy bên cạnh vị Hồng Y rất nổi tiếng của Tổng Giáo Phận Mi-lan – Carlo Maria Martini.

Tempi passati – hôm nay Đức Hồng Y Bergoglio đã là Giáo Hoàng, tức Đức Thánh Cha Phan-xi-cô. Vào sáng thứ Ba vừa qua, cùng với nhiều Hồng Y, Đức Thánh Cha đương kim đã cử hành một Thánh Lễ tại nguyện đường Paulina của Tòa Thánh Vatican để mừng Ngân Khánh Giám Mục của Ngài. Trong bài giảng của mình, Đức Thánh Cha đã không nói gì tới những hiện thực hóa cách nay 25 năm, thay vào đó Ngài nói về Áp-ra-ham và về sự chân thành của vị Tổ Phụ này đối với Thiên Chúa. Thiên Chúa đã đòi hỏi Áp-ra-ham ba điều: Đứng dậy, nhìn và hy vọng.

Đứng dậy! Đứng dậy, hãy lên đường và đừng đứng đó! Ngươi có một sứ mạng, một sứ vụ mà ngươi phải thực hiện trên đường. Đừng ngồi lỳ ra đó – hãy đứng trên đôi chân của mình! Và Áp-ra-ham đã lên đường. Luôn luôn trên đường. Một biểu tượng cho việc đó là chiếc lều. Sách Sáng Thế đã tường thuật rằng, ông đã lên đường với một cái lều, và khi ông dừng lại thì ông lại dựng tạm nó lên. Áp-ra-ham đã không hề xây cho mình bất cứ một ngôi nhà nào. Ông chỉ tạm dừng lại cho tới bao lâu có mệnh lệnh này: Đứng dậy! Ông chỉ dựng một bàn thờ để tôn thờ Thiên Chúa, Đấng ra lệnh cho ông đứng dậy, lên đường với một chiếc lều tạm. Đứng dậy!

Đứng Dậy – Nhìn – Hy Vọng

Mệnh lệnh thứ hai: Hãy nhìn! Thiên Chúa mời gọi Áp-ra-ham hãy hướng nhìn về đường chân trời. “Hãy hướng về đường chân trời, đừng xây lên những bức tường! Luôn luôn hướng về đàng xa và tiến về phía trước. Huyền nhiệm đường chân trời hệ tại ở chỗ biết hồi tâm, càng hồi tâm thì người ta càng đến gần với đường chân trời ấy. Hướng cái nhì về phía đàng xa, trong sự lên đường để đi tới với đường chân trời.”

Mệnh lệnh thứ ba: Hy vọng. Bất chấp mọi khả năng có thể xảy ra, Áp-ra-ham vẫn tin rằng, trong thực tế, Thiên Chúa sẽ ban tặng cho ông một sản nghiệp và một miêu duệ đông đúc. “Niềm hy vọng không phải là những bức tường, nó là đường chân trời thuần túy” – Đức Thánh Cha giải thích. “Nhưng khi Áp-ra-ham được Thiên Chúa kêu gọi, ông đã già hơn hoặc kém chúng ta một chút: thực ra ông đã đến tuổi nghỉ hưu… Nhưng chỉ tới lúc đó mới là sự bắt đầu đối với ông. Một cụ già với gánh nặng khổ đau và bệnh tật – ngươi hãy đứng dậy, hãy lên đường! Hãy lên đường như thể ngươi là một hướng đạo sinh! Hãy nhìn và hy vọng. Và lời ấy của Thiên Chúa cũng được dành cho chúng ta, những người đang trong độ tuổi của Áp-ra-ham. Ngày hôm nay Chúa cũng vẫn đang tiếp tục nói với chúng ta: Hãy đứng dậy! Hãy nhìn! Hãy hy vọng! Ngài nói với chúng ta rằng, đây không phải là giờ chấm dứt cuộc sống để thực hiện một điểm đàng sau lịch sử của chúng ta. Ngài nói với chúng ta rằng, lịch sử của chúng ta đang mở ra, và vẫn tiếp tục mở ra cho tới khi kết thúc: mở ra với một sứ vụ. Và với mệnh lệnh thứ ba này, Ngài chỉ cho chúng ta thấy sứ mạng của chúng ta: Đứng dậy, nhìn và hy vọng!

Chúng ta là những ông nội hoặc ông ngoại

Những người thiếu thiện ý có thể nói rằng, các Đức Hồng Y và Giáo Hoàng chỉ là một “chính thể bô lão” – Đức Thánh Cha giải thích. Nhưng ai nói như thế thì rõ ràng là họ đã không biết mình nói gì. “Chúng ta không phải là những trưởng lão: Chúng ta là những ông nội hay ông ngoại! Những ông nội hay ông ngoại. Và nếu chúng ta không cảm thấy điều đó trong lòng, thì chúng ta nên cầu xin cho được ơn cảm thấy điều đó. Những ông nội hay ông ngoại – cháu chắt của chúng ta sẽ nhìn lên chúng ta. Chúng ta phải giới thiệu cho chúng ý nghĩa cuộc sống với kinh nghiệm của chúng ta. Những ông nội hay ông ngoại không tự nhốt mình lại trong chính mình một cách sầu muộn, nhưng mở ra. Chúng ta được kêu gọi hãy ước mơ và tiếp tục chuyển giao giấc mơ của chúng ta lại cho giới trẻ ngày nay: họ cần điều đó. Vì những giấc mơ của chúng ta sẽ trao cho chúng sức mạnh để tiến về phía trước với sứ mạng của họ.”

Đức Hồng Y Angelo Sodano, niên trưởng Hồng Y Đoàn, đã nhân danh các Đức Hồng Y hiện diện để đọc một bài diễn văn chúc mừng Đức Thánh Cha. Và rồi sau Thánh Lễ, lần lượt từng Đức Hồng Y một đã đến chúc mừng Đức Thánh Cha nhân dịp Ngài mừng Ngân Khánh Giám Mục.

Theo de.rv 27.06.2017 sk

Lm. Đa-minh Thiệu

Comments are closed.