Kinh Truyền tin của Đức Thánh Cha Phanxicô – Chúa Nhật XIII TN, năm B (27.6.2021)

0

Anh chị em thân mến, Buongiorno!

Hôm nay trong bài Tin Mừng (xem Mc 5,21-43) Chúa Giêsu gặp hai hoàn cảnh bi đát nhất của chúng ta là cái chết và bệnh tật. Ngài đã giải thoát hai người khỏi những hoàn cảnh đó: một bé gái vừa chết khi người cha của em đi cầu xin sự giúp đỡ của Chúa Giêsu; và một người phụ nữ, bị băng huyết nhiều năm. Chúa Giêsu để cho bản thân Ngài được chạm đến sự đau khổ và cái chết của chúng ta, và Ngài thực hiện hai dấu chỉ chữa lành để cho chúng ta biết rằng sự đau khổ và cái chết đều không có lời nói cuối cùng. Ngài nói với chúng ta rằng chết không phải là hết. Ngài đã đánh bại kẻ thù này, là kẻ thù mà tự bản thân chúng ta không thể giải phóng cho mình.

Tuy nhiên, trong giai đoạn này khi bệnh tật vẫn là trung tâm của các bản tin, chúng ta sẽ tập trung vào dấu chỉ khác đó là việc chữa lành người phụ nữ. Còn hơn cả sức khỏe của chị ấy, tình cảm của chị đã bị tổn hại. Tại sao? Chị ấy bị mất máu, và vì vậy theo quan niệm của thời đó, chị bị coi là không sạch. Chị là một người phụ nữ bị gạt ra ngoài lề xã hội; chị không thể có những mối quan hệ ổn định; chị ta không thể có chồng; chị không thể có một gia đình, và không thể có những mối tương quan xã hội bình thường, bởi vì chị ấy “không sạch”, một căn bệnh khiến chị trở nên “ô uế”. Chị sống một mình, với một trái tim bị thương tổn. Căn bệnh lớn nhất của cuộc đời là gì? Bệnh lao? Đại dịch? Không. Căn bệnh lớn nhất của cuộc đời là thiếu tình yêu; là không thể yêu thương. Người phụ nữ tội nghiệp này bị bệnh, vâng, vì mất máu, nhưng hậu quả là thiếu thốn tình yêu, vì chị ấy không thể ở với người khác. Và sự chữa lành giá trị nhất là những tình cảm. Nhưng làm thế nào để chúng ta tìm được nó? Chúng ta hãy nghĩ về tình cảm của mình: chúng bị bệnh tật hay có sức khỏe tốt? Chúng có bị bệnh tật không? Chúa Giêsu có thể chữa lành chúng.

Câu chuyện về người phụ nữ vô danh này – chúng ta hãy gọi chị như vậy, “người phụ nữ vô danh” –, là người mà tất cả chúng ta có thể tìm thấy chính mình trong đó, là một mẫu gương. Văn bản nói rằng chị ấy đã chạy chữa bằng nhiều phương pháp khác nhau, “đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác” (câu 26). Chúng ta cũng vậy, không biết bao nhiêu lần chúng ta đã lao mình theo những phương thuốc sai lầm để làm thỏa mãn sự thiếu thốn tình yêu của chúng ta? Chúng ta nghĩ rằng thành công và tiền bạc làm cho chúng ta hạnh phúc, nhưng tình yêu không thể mua bán; nó là miễn phí. 

Chúng ta giấu mình trong cái ảo, nhưng tình yêu thì hữu hình. Chúng ta không chấp nhận bản thân con người thật chúng ta và chúng ta giấu mình sau những vẻ bên ngoài giả tạo, nhưng tình yêu không phải là hình thức bên ngoài. Chúng ta tìm kiếm những giải pháp từ các pháp sư và từ các thầy pháp, để rồi thấy mình chẳng có tiền bạc và cũng không có bình an, giống như người phụ nữ đó. Cuối cùng, chị đã chọn Chúa Giêsu và chen mình vào đám đông để chạm đến áo của Chúa Giêsu. Nói cách khác, người phụ nữ đó tìm cách tiếp xúc trực tiếp, được chạm đến người của Chúa Giêsu. Đặc biệt trong thời gian này, chúng ta hiểu được sự tiếp xúc và các mối quan hệ quan trọng như thế nào. Điều tương tự với Chúa Giêsu: đôi khi chúng ta bằng lòng với việc tuân giữ một số giới luật và lặp đi lặp lại những lời kinh – nhiều khi giống như con vẹt –, nhưng Chúa chờ đợi chúng ta đến gặp gỡ Ngài, mở lòng ra với Ngài, vì như người phụ nữ đó, chúng ta chạm vào áo của Ngài để được chữa lành. Bởi vì, khi trở nên mật thiết với Chúa Giêsu, chúng ta được chữa lành trong tình cảm của mình.

Chúa Giêsu muốn điều đó. Thật vậy, chúng ta đọc thấy rằng, ngay cả khi bị đám đông xô đẩy, Ngài vẫn nhìn xung quanh để tìm xem ai đã chạm vào Ngài. Các môn đệ nói: “Thầy xem, đám đông chen lấn Thầy như thế…”. Không: “Ai đã chạm vào tôi?”. Đây là cái nhìn của Chúa Giêsu: có rất nhiều người, nhưng Ngài đi tìm một khuôn mặt và một tâm hồn tràn đầy niềm tin. Chúa Giêsu không nhìn tổng quát như chúng ta, nhưng Ngài nhìn vào từng cá nhân. Ngài không dừng lại ở những vết thương và sai lầm của quá khứ, nhưng vượt ra ngoài những tội lỗi và định kiến. Tất cả chúng ta đều có một lịch sử, và mỗi người chúng ta, trong thầm kín của mình, đều biết rõ những điều xấu xa trong lịch sử của chúng ta. Nhưng Chúa Giêsu nhìn đến nó để chữa lành nó. Còn chúng ta, chúng ta thích nhìn những vấn đề xấu xa của người khác. Không biết bao nhiêu lần khi chúng ta nói chuyện, chúng ta lại rơi vào tình trạng buôn chuyện, tức là nói xấu người khác, “phê bình” người khác. Nhưng hãy xem: đây là chân trời nào của cuộc sống? Không như Chúa Giêsu là Đấng luôn luôn nhìn đến cách cứu thoát chúng ta; Ngài nhìn đến ngày hôm nay; thiện chí không phải là lịch sử xấu xa mà chúng ta mang. Chúa Giêsu vượt lên trên tội lỗi. Chúa Giêsu vượt ra ngoài những định kiến. Chúa Giêsu không dừng lại ở những vẻ bên ngoài, nhưng đi vào trong tâm hồn. Và Ngài chữa lành chị ta, người đã bị mọi người từ chối, một người phụ nữ ô uế. Ngài dịu dàng gọi chị “Này con” (câu 34) – phong cách của Chúa Giêsu là gần gũi, nhân hậu và dịu dàng: “Này con …” – và Ngài khen ngợi đức tin của chị ta, phục hồi lại sự tự tin cho chị.

Thưa anh chị em, anh chị em đang ở đây, hãy để Chúa Giêsu nhìn đến và chữa lành tâm hồn anh chị em. Cha cũng phải làm điều này: để cho Chúa Giêsu nhìn vào tâm hồn cha và chữa lành nó. Và nếu anh chị em đã cảm nhận được ánh mắt dịu dàng của Ngài nhìn đến anh chị em, hãy bắt chước Ngài và làm như Ngài đã làm. Hãy nhìn xung quanh: anh chị em sẽ nhìn thấy nhiều người sống bên cạnh anh chị em cảm thấy bị thương tổn và cô đơn; họ cần cảm thấy được yêu thương: hãy thực hiện từng bước. Chúa Giêsu yêu cầu anh chị em có một cái nhìn không dừng lại ở vẻ bên ngoài, nhưng là cái nhìn đi vào tâm hồn: một cái nhìn không phán xét, nhưng chào đón – chúng ta hãy ngừng phán xét người khác – Chúa Giêsu yêu cầu chúng ta một cái nhìn không phán xét. Vì chỉ tình yêu mới hàn gắn cuộc đời. Xin Đức Mẹ là Đấng An ủi của những người đau khổ giúp chúng ta có thể xoa dịu những người với trái tim bị tổn thương mà chúng ta gặp trên hành trình của mình. Và đừng phán xét; đừng phán xét về thực tại cá nhân, xã hội của người khác. Thiên Chúa thương yêu tất cả mọi người! Đừng phán xét; hãy để người khác sống và cố gắng tiếp cận họ với tình yêu thương.

Sau Kinh Truyền tin

Anh chị em thân mến! Hôm nay gần đến Lễ Các Thánh Phêrô và Phaolô Tông đồ, cha xin anh chị em cầu nguyện cho Giáo Hoàng. Hãy cầu nguyện theo một cách đặc biệt: Giáo hoàng cần lời cầu nguyện của anh chị em! Cảm ơn anh chị em. Cha biết anh chị em sẽ làm như vậy.

Nhân Ngày cầu nguyện cho hòa bình ở Trung Đông hôm nay, cha mời mọi người khẩn xin lòng thương xót và sự bình an của Chúa cho khu vực đó. Xin Chúa trợ giúp cho nỗ lực của những người đang cố gắng đối thoại và chung sống huynh đệ ở Trung Đông, nơi đức tin Kitô giáo được khai sinh và sống động, bất kể những đau khổ. Xin Chúa luôn ban cho những dân tộc thân yêu đó sự bình an, sự kiên trì và lòng can đảm.

Cha đảm bảo sự gần gũi với những người dân ở miền Tây Nam Cộng hòa Séc đã bị một cơn bão lớn tấn công. Cha cầu nguyện cho những người đã qua đời và người bị thương, và những người đã phải rời bỏ ngôi nhà bị hư hại nghiêm trọng của họ.

Cha gửi lời chào thân ái đến tất cả anh chị em đến từ Rôma, từ nước Ý và các quốc gia khác. Cha nhìn thấy người Ba Lan, người Tây Ban Nha…. Có rất nhiều anh chị em ở đó và ở kia…. Ước mong chuyến viếng Mộ hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô củng cố tình yêu đối với Chúa Kitô và đối với Giáo hội trong anh chị em.

Cha chúc anh chị em Chúa nhật hạnh phúc. Và xin đừng quên cầu nguyện cho cha. Chúc anh chị em bữa trưa ngon miệng. Arrivederci!

[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 28/6/2021]

Comments are closed.