Kinh Truyền tin của Đức Thánh Cha Phanxicô: Chúa Nhật XXVIII TN, năm B (10.10.2021)

0

Anh chị em thân mến, buongiorno!

Phụng vụ hôm nay cho chúng ta thấy cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và một người đàn ông “có nhiều của cải” (Mc 10,22), người đã đi vào lịch sử là “người thanh niên giàu có” (xem Mt 19, 20-22). Chúng ta không biết tên của anh ta. Thật ra, Tin Mừng Máccô nói về ông ta là “một người đàn ông”, mà không đề cập đến tuổi hay tên, cho thấy rằng tất cả chúng ta có thể nhìn thấy bản thân mình trong người đàn ông đó, như thể nhìn trong một chiếc gương soi. Quả thật, cuộc gặp gỡ của ông ta với Chúa Giêsu cho phép chúng ta kiểm tra đức tin của mình. Sau khi đọc đoạn Phúc âm này, tôi tự kiểm tra đức tin của tôi.

Người đàn ông bắt đầu bằng câu hỏi: “Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?” (câu 17). Chú ý những động từ anh ta sử dụng: “phải làm” – “làm gia nghiệp”. Đây là lòng đạo đức của ông ta: một bổn phận, thực hành để đạt được; Tôi làm điều gì đó để đạt được thứ mình cần”. Nhưng đây là một mối tương quan mang tính thương mại với Chúa, một mối tương quan đổi chác có qua có lại. Mặt khác, đức tin không phải là một nghi thức máy móc, lạnh lùng, một thứ “phải-làm-để-đạt-được”. Nó là câu hỏi về tự do và tình yêu. Đức tin là một câu hỏi về tự do, nó là một câu hỏi về tình yêu. Đây là bài kiểm tra đầu tiên: đối với tôi đức tin là gì? Nếu nó chỉ là một nghĩa vụ hoặc một con bài mặc cả, thì chúng ta đang đi lệch hướng, bởi vì ơn cứu độ là một món quà chứ không phải là một nghĩa vụ, nó mang tính nhưng không và không thể mua được. Điều đầu tiên cần làm là giải phóng chúng ta khỏi một đức tin mang tính thương mại và máy móc, nó ám chỉ đến hình ảnh sai lầm về một Thiên Chúa tính toán thiệt hơn và áp đặt, không phải là một người cha. Và rất thường xuyên trong cuộc sống, chúng ta trải nghiệm mối tương quan “thương mại” của đức tin: Tôi làm điều này để Chúa sẽ ban cho tôi điều đó.

Trong bước thứ hai, Chúa Giêsu giúp người đàn ông này bằng cách cho ông ta thấy dung nhan thật của Thiên Chúa. Thật vậy, văn bản Phúc âm kể: “Đức Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến” (câu 21): đây là Thiên Chúa! Đây là nơi đức tin được sinh ra và tái sinh: không phải từ nghĩa vụ, không phải từ việc phải làm hoặc được trả, mà là từ cái nhìn yêu thương được đón nhận. Bằng cách này, đời sống người Kitô hữu trở nên rất đẹp, nó không dựa trên những khả năng và kế hoạch của chúng ta; nhưng dựa trên cái nhìn của Chúa. Niềm tin của bạn, niềm tin của tôi có mệt mỏi không? Bạn có muốn phục hồi nó không? Hãy tìm kiếm cái nhìn của Chúa: hãy quỳ tôn thờ, cho phép bản thân được tha thứ trong Bí tích Hòa giải, đứng trước Đấng bị đóng đinh. Tóm lại, hãy cho phép bản thân được Người yêu thương. Đây là điểm khởi đầu của đức tin: cho phép bản thân được Người yêu thương, được Chúa Cha yêu thương.

Sau câu hỏi và cái nhìn – bước thứ ba và là cuối cùng – là một lời mời gọi từ Chúa Giêsu, Người nói: “Anh chỉ thiếu một điều”. Người đàn ông giàu có đó thiếu thứ gì? Sự cho đi, sự cho không. “Hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo” (câu 21). Có lẽ đó cũng là những gì chúng ta đang thiếu. Thông thường, chúng ta chỉ làm ở mức tối thiểu, trong khi Chúa Giêsu mời gọi chúng ta làm ở mức tối đa. Biết bao nhiêu lần chúng ta hài lòng với việc bổn phận của mình – tuân giữ những giới luật, một vài lời kinh, và nhiều điều tương tự – trong khi Thiên Chúa, Đấng ban cho chúng ta sự sống, lại yêu cầu chúng ta có động lực của sự sống! Trong Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy rõ ràng con đường đi từ bổn phận đến sự cho đi; Chúa Giêsu bắt đầu bằng cách nhắc lại các Điều Răn: “Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp….”, vân vân (câu 19) và đi đến một đề nghị tích cực: “Hãy đi, bán, cho đi, hãy theo Ta!” (xem câu 21). Không thể giới hạn đức tin ở việc “chớ”, bởi vì đời sống người Kitô là tiếng “xin vâng”, “xin vâng” của tình yêu.

Anh chị em thân mến, một đức tin mà không cho đi, một đức tin không có tính nhưng không là một đức tin không trọn vẹn. Chúng ta có thể so sánh nó với loại thực phẩm giàu dinh dưỡng nhưng lại thiếu hương vị, hoặc như một trận thi đấu thể thao chơi rất tốt, nhưng không có mục tiêu: không, nó không ngon vì nó thiếu “muối”. Một đức tin không biết cho đi, không có tính nhưng không, không làm việc bác ái, cuối cùng khiến chúng ta trở nên buồn bã: giống như người đàn ông đó “sa sầm nét mặt” và trở về nhà “buồn bã”, mặc dù ông ta đã được Chúa Giêsu nhìn đến với lòng yêu mến. Hôm nay chúng ta hãy tự hỏi mình: “Đức tin của tôi ở mức độ nào? Tôi có trải nghiệm nó cách máy móc, giống như một mối tương quan mang tính nghĩa vụ hoặc lợi lộc với Thiên Chúa không? Tôi có nhớ nuôi dưỡng nó bằng cách cho phép bản thân được Chúa Giêsu nhìn đến và yêu thương không? ” Cho phép bản thân được Chúa Giêsu nhìn đến và yêu thương; để Chúa Giêsu nhìn đến chúng ta, yêu thương chúng ta. “Và khi được Người cuốn hút, tôi có đáp lại một cách tự do, với lòng quảng đại, bằng cả trái tim mình không?”

Xin Mẹ Maria Đồng trinh, Đấng đã nói lời “xin vâng” trọn vẹn với Chúa, một tiếng “xin vâng” không có chữ “nhưng” – thật không dễ để nói lời “xin vâng” mà không có từ “nhưng” – chúng ta hãy tận hưởng vẻ đẹp của việc biến cuộc sống thành một món quà.

Sau Kinh Truyền tin

Anh chị em thân mến,

Hôm nay, một lần nữa, cha có được niềm vui khi loan báo việc tuyên phong các vị tân Chân phước. Hôm qua, chị María Lorenza Longo, một người vợ và người mẹ của thế kỷ XVI, đã được phong chân phước ở Naples. Là một góa phụ, chị đã thành lập một Nhà thương cho người mắc bệnh hiểm nghèo và Dòng Thánh Clara hèn mọn. Một phụ nữ có đức tin mạnh mẽ và đời sống cầu nguyện mãnh liệt, chị đã làm tất cả những gì có thể vì nhu cầu của người nghèo và người đau khổ. Cũng trong ngày hôm nay, tại Tropea, Calabria, Cha Francesco Mottola, người sáng lập Dòng Thánh Tâm, qua đời năm 1969, đã được phong chân phước. Là một mục tử nhiệt thành và là người loan báo Tin Mừng không mệt mỏi, ngài là một chứng nhân gương mẫu của thiên chức linh mục sống bác ái và chiêm niệm. Chúng ta cùng vỗ tay hoan hô những vị tân Chân Phước!

Hôm nay, nhân Ngày Sức khỏe Tâm thần Thế giới, tôi tưởng nhớ đến những anh chị em của chúng ta bị ảnh hưởng bởi chứng rối loạn tâm thần và cả những nạn nhân của nạn tự tử, thường là những người trẻ tuổi. Chúng ta hãy cầu nguyện cho họ và cho gia đình của họ, để họ không bị bỏ lại một mình hoặc bị phân biệt đối xử, nhưng được chào đón và hỗ trợ.

Cha chào tất cả anh chị em, người Roma và anh chị em hành hương đến từ các quốc gia khác: các gia đình, các nhóm, các hội đoàn và cá nhân tín hữu. Đặc biệt, cha chào các tín hữu đến từ Bussolengo và Novoli; và các ứng sinh thêm sức của giáo xứ của Phục sinh ở Roma và nhóm Collerativa del Sole của Corbetta. Cha cũng nhìn thấy có những người đến từ Montella, và cha gửi lời chào anh chị em … Với hình ảnh của Nữ tu Bernadette. Chúng ta hãy cầu nguyện cho việc phong thánh của chị được nhanh chóng.

Cha chúc tất cả anh chị em Chúa nhật phúc lành. Và xin đừng quên cầu nguyện cho cha. Chúc anh chị em bữa trưa ngon miệng và arrivederci!

[Nguồn: vatican.va]
[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 11/10/2021]

Comments are closed.