Bài giảng của ĐTC Phanxicô trong lễ phong Thánh 6 chân phước – Chúa nhật ngày 23.11.2014

0

Lễ Trọng Chúa Giêsu Kitô, Vua Vũ Trụ

Chúa Nhật 23-11-2014

Phong Thánh 6 Chân Phước

Kuriakose Elias Chavara, linh mục
Eufrasia Eluvathingal, nữ tu
Amato Ronconi, OFM
Giovanni Antonio Faria, giám mục
Nicola da Longobardi, nữ tu
Ludovico da Casoria, OFM

Phụng vụ hôm nay mời chúng ta hướng cái nhìn của chúng ta về Đức Kitô, Vua Vũ Trụ. Lời cầu nguyện tuyệt đẹp của bài kinh Tiền Tụng nhắc chúng ta rằng vương quốc của Ngài là “vương quốc đầy tràn sự thật và sự sống, đầy tràn ân sủng và thánh thiện, đầy tràn tình thương, công lý và bình an”. Các bài sách thánh chúng ta vừa nghe chỉ cho chúng ta biết Chúa Giêsu thiết lập vương quốc của mình thế nào? làm thế nào Ngài đem vương quốc này vào trong lịch sử? và bây giờ Ngài đòi hỏi chúng ta điều gì?

Trước tiên, Chúa Giêsu thiết lập vương quốc này thế nào? Ngài thực hiện điều này qua việc sống gần gũi và sự hiền dịu đối với chúng ta. Ngài là Mục tử, mà ngôn sứ Ezechiel nói tới trong bài đọc thứ I (xem 34, 11-12; 15-17). Các câu này chứa đựng các động từ, cuốn lại với nhau, cho thấy sự chăm sóc và tình yêu mà người Mục tử có đối với đoàn chiên của mình: ông đi tìm, coi sóc, tập họp các chiên lạc, dẫn đoàn chiên vào trong đồng cỏ, đem tới chỗ nghỉ ngơi, đi tìm các con chiên lạc, dẫn các chiên bị hoang mang về đoàn, băng bó các chiên bị thương, chữa lành các chiên bị bệnh, lo lắng chăm sóc. Tất cả các hành động này tràn đầy nơi Chúa Giêsu: Ngài thực là “vị mục tử lớn lao của đoàn chiên và là người bảo vệ linh hồn chúng ta” (xem Dt 13, 20; 1Pr 2, 25).

Có những người trong chúng ta được kêu gọi để trở nên các mục tử, họ không thể lạc đường xa khỏi tấm gương này, nếu chúng ta không muốn trở nên kẻ chăn thuê. Trong cái nhìn này, Dân của Thiên Chúa có một cảm nghĩ không sai lầm để nhận ra những mục tử tốt lành và khi phân biệt họ khỏi những người làm thuê.

Sau chiến thắng của mình, nghĩa là sau Cuộc Phục Sinh của mình, Chúa Giêsu tiến hành thế nào để thiết lập vương quốc của mình? Tông đồ Phaolô , trong thư thứ nhất của Ngài gửi tín hữu Corintô, Ngài nói: “Vì Ngài phải thống trị cho tới khi Ngài đặt tất cả thù địch của Ngài dưới chân của mình” (15, 25). Chúa Cha, từng bước ngắn một, đặt tất cả tùy thuộc Chúa Con và đồng thời, Chúa Con đặt tất cả tùy thuộc Chúa Cha. Chúa Giêsu không phải là Vua theo cách thế trần gian: với Ngài, cai trị không phải là ra lệnh, nhưng là vâng lời Chúa Cha, trao ban chính mình cho Chúa Cha, như thế chương trình yêu thương của Ngài và cứu rỗi của Ngài mới có thể được đưa tới hoàn thành. Trong cách thế này, có sự hỗ tương nhau cách trọn vẹn giữa Chúa Cha và Chúa Con. Giai đoạn của vương quốc Đức Kitô là thời gian dài của việc đem tất cả tùy thuộc Chúa Con và trao tất cả cho Chúa Cha. “Kẻ thù cuối cùng sẽ nằm dưới vương quốc của Chúa Giêsu, và tất cả, kể cả Chúa Giêsu, sẽ bị đặt tùy thuộc Chúa Cha, Thiên Chúa sẽ là tất cả trong tất cả” (xem 1Cr 15, 28).

Bài Phúc Âm dạy điều mà vương quốc của Chúa Giêsu đòi hỏi nơi chúng ta: nó nhắc chúng ta rằng sự gần gũi và sự dịu hiền cũng là luật sống cho chúng ta, và dạy rằng, dựa trên nền tảng này, chúng ta sẽ bị phán xét. Đó là dụ ngôn lớn của cuộc phán xét cuối cùng trong Sách Phúc Âm theo Thánh Mathêô 25. Ông Vua nói: “Hãy đến hỡi những kẻ được chúc phúc của Cha Ta, hãy hưởng vương quốc đã được dọn sẵn cho các ngươi từ khi tạo thành thế giới; vì khi Ta đói, các ngươi đã cho ta ăn, khi ta khát, các ngươi đã cho ta đồ uống, khi ta là khách lạ, các ngươi đã đón tiếp ta, khi ta trần truồng, các ngươi đã mặc áo cho ta, khi ta ốm đau, các ngươi đã đến thăm ta, khi ta ở tù, các ngươi đã đến với ta” (25, 34-36). Người lành sẽ hỏi Chúa: khi nào chúng con đã làm những điều này? Và Ngài trả lời cho họ: “Quả thật, ta nói cho các ngươi hay, khi các ngươi làm điều này cho một trong những kẻ bé mọn nhất trong những người anh em của ta, thì các ngươi làm cho chính ta” (Mt 25, 40).

Điểm phát xuất của ơn cứu rỗi không phải là việc tuyên xưng tính cao cả của Đức Kitô, nhưng đúng hơn là việc bắt chước công việc của lòng từ bi thương xót của Chúa Giêsu, qua đó Ngài thiết lập vương quốc của Ngài. Ai kiện toàn những việc này, họ chứng tỏ rằng họ đã đón tiếp vương quốc của Đức Kitô, vì họ mở rộng con tim của họ cho đức ái của Thiên Chúa. Trong vùng tranh tối tranh sáng của cuộc sống, chúng ta bị phán xét về tình yêu của chúng ta, về sự gần gũi và sự dịu hiền cho các người anh em, người chị em của chúng ta. Dựa trên ý muốn này, mà chúng ta bị xét sử, chúng ta được định đoạt, đi vào trong, hoặc bị loại ra khỏi vương quốc của Thiên Chúa: việc chúng ta thuộc về bên này, hay bên kia.

Qua chiến thắng của Ngài, Chúa Giêsu đã mở ra cho chúng ta vương quốc của Ngài. Nhưng chính là chúng ta phải đi vào trong đó, khởi đầu với cuộc sống của chúng ta bây giờ, bởi việc ở gần, theo những cách thế cụ thể, gần gũi những người anh em và những người chị em của chúng ta, là những người đang xin bánh, đang xin sự chấp nhận của chúng ta, đang xin tình liên đới. Nếu thực sự chúng ta yêu thương họ, chúng ta sẽ muốn chia sẻ với họ điều gì quý nhất của chúng ta, đó là chính Chúa Giêsu và Phúc Âm của Ngài.

Hôm nay Giáo Hội đặt trước chúng ta gương của các vị Thánh này. Mỗi vị, trong cách thể riêng của mình, đã phục vụ vương quốc của Thiên Chúa, vương quốc mà họ trở nên người thừa hưởng, chính qua những công việc của lòng tôn kính quảng đại với Thiên Chúa và với người anh chị em của họ. Họ đáp lại với một sự sáng tạo ngoại thường, cho giới răn yêu mến Thiên Chúa và yêu thương những người thân cận. Họ hiến chính thân mình, không giữ gì lại cho mình, để phục vụ những người bé nhất và trợ giúp những người bị bỏ rơi, ốm đau, già cả và hành khất. Ưu tiên của họ cho những người bé nhất và những người nghèo khổ nhất, là phản ảnh và là thước đo tình yêu không điều kiện đối với Thiên Chúa. Quả thực, họ đi tìm và đã khám phá ra tình yêu trong một sự liên hệ mạnh mẽ và cá nhân với Thiên Chúa, từ đó phát xuất ra tình yêu chân thực cho những người thân cận của họ. Trong giờ phán xét, vì thế, họ nghe được lời mời gọi dịu ngọt đó: “Hãy đến, hỡi những kẻ được Cha ta chúc phúc, và hãy chiếm lấy gia tài dành sẵn cho các con từ khi tạo thành thế giới” (Mt 25, 34).

Qua nghi thức phong thánh, một lần nữa chúng ta tuyên xưng mầu nhiệm của vương quốc của Thiên Chúa và chúng ta làm vinh danh Đức Kitô là Vua, là Mục Tử đầy tình thương cho đoàn chiên của mình. Xin các Thánh mới, qua chứng tá và lời cầu bầu của các Ngài, tăng thêm trong chúng ta niềm vui bước đi trong con đường của Phúc Âm và sự cương quyết của chúng ta ôm ấp Phúc Âm như là địa bàn cho cuộc sống của chúng ta. Chúng ta hãy noi theo những bước chân của các Ngài, bắt chước đức tin và tình yêu của các Ngài, như thế, niềm hy vọng của chúng ta cũng sẽ mặc lấy sự bất tử. Chớ gì chúng ta không để chính mình bị chi phối bởi các tư lợi trần thế và trôi nổi khác. Và xin Mẹ Maria, Mẹ của chúng ta và là Nữ Vương tất cả các Thánh, hướng dẫn chúng ta trên con đường tới Nước Trời. Amen.

(Dịch theo bản tiếng Anh do Phòng Báo Chí của Tòa Thánh phổ biến, ngày 23-11-2014. Linh mục Phanxicô  Borgia Trần Văn Khả, ngày 23-11-2014).

Comments are closed.