Người chết hai lần

0

Mỗi người chỉ có một mạng sống, nghĩa là ai cũng chỉ chỉ sống một cuộc đời và chết một lần mà thôi. Vậy sao lại có thể “chết hai lần” được? Có đấy!

Trong ca khúc “Ngụ Ngôn Mùa Đông”, cố NS Trịnh Công Sơn mô tả: “Người chết hai lần, thịt da nát tan”. Như đã nói, mỗi người chỉ có một mạng, tất nhiên cũng chỉ có thể chết một lần – dù là “mạng cùi”, chẳng ai lại có thể chết đến hai lần. Ấy thế mà có một số người “chết hai lần” thật đấy!

Thường thì ai cũng chỉ chết một lần, đó là chuyện tất nhiên và dễ hiểu. Nhưng có những người lại thực sự chết hai lần. Những người mà NS Trịnh nói đến là những người chết trong những cuộc chiến. Họ đã chết thật rồi, nhưng họ lại phải chết lần nữa khi trái phá rơi trúng vào họ: “Một ngày mùa Đông, trên con đường mòn, một chiếc xe tang, trái mìn nổ chậm, người chết hai lần, thịt da nát tan”. Tàn nhẫn quá! Thương tâm quá!

Và chính Đức Giêsu Kitô cũng là người chết hai lần.

Thánh sử Gioan tường thuật: “Khi đến gần Đức Giêsu và thấy Ngài đã chết, họ không đánh giập ống chân Ngài. Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Ngài” (Ga 19:33-34a). Rõ ràng Ngài đã tắt thở rồi, chết thật rồi, thế mà người ta vẫn nhẫn tâm xiên mạnh vào trái-tim-đã-ngưng-đập để Ngài phải chết thêm lần nữa!

Chúng ta, những tội nhân khốn nạn, còn nhẫn tâm hơn, vì chúng ta liên tục yếu đuối và sa ngã, nghĩa là chúng ta bắt Đức Kitô phải chết hàng triệu lần, hàng tỷ lần, chứ không chỉ hai lần. Thật khủng khiếp quá! Chúng ta độc ác quá!

Sau cái đâm bằng ngọn giáo từ tay người lính La Mã, “tức thì máu cùng nước chảy ra” (Ga 19:34b). Máu và Nước là bằng chứng của Tình Yêu Thiên Chúa, là suối nguồn của Lòng Chúa Thương Xót. Đó là minh chứng hùng hồn cho người ta thấy rõ Lòng Thương Xót của Đức Kitô, Lòng Thương Xót vô biên của Thiên Chúa, lớn hơn tội lỗi của cả nhân loại của mọi thời. Thế mà ngày nay vẫn có những người không muốn tin vào Lòng Thương Xót ấy, thậm chí có người còn ngăn cản việc người ta sùng kính Lòng Chúa Thương xót, dù chính họ đã và đang hưởng nhờ Lòng Chúa Thương Xót. Thật khó hiểu!

Tuy nhiên, chắc chắn rằng KHÔNG AI LẠI KHÔNG CẦN ĐẾN LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT, vì ai cũng phạm tội và tái phạm quá nhiều lần, không thể đếm xuể!

Chúa Giêsu đã từng nguyền rủa những kinh sư và người Pharisêu giả hình: “Các người khoá cửa Nước Trời không cho thiên hạ vào! Các người đã không vào, mà những kẻ muốn vào, các người cũng không để họ vào” (Mt 23:13). Rồi Ngài còn “láy” lại: “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisêu giả hình!” (Mt 23:14).

Kinh thánh nói rõ: “Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu” (Ga 19:37). Thật vậy, chính viên đại đội trưởng đứng đối diện với Đức Giêsu, khi thấy Ngài tắt thở như vậy, liền nói: “Quả thật, người này là Con Thiên Chúa” (Mc 15:39).

Tục ngữ Việt Nam cũng có cách nhận định tương tự: “Chưa đánh được người thì mặt đỏ như vang, đánh được người rồi thì mặt vàng như nghệ”. Những người càng hả hê và cao ngạo bao nhiêu thì chính họ lại càng sợ hãi, hoảng loạn, và chạy trốn. Nếu không có Lòng Chúa Thương Xót thì thế giới này sẽ biến thành hư vô!

Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu, xin thương xót mà tha thứ cho chúng con vì chúng con còn yếu đuối quá. Xin làm cho những trái-tim-hóa-đá của chúng con nên mềm nhũn mà sớm nhận biết và thờ lạy Thiên Chúa duy nhất là Đấng giàu lòng thương xót. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Comments are closed.