Sự Sống

0

Sự Sống

Sự sống là một quá trình diễn ra từ lúc sinh vật được tạo thành (sinh ra) cho đến lúc bị phân hủy (chết đi). Sự sống là một điều kiện cho phép một thực thể sinh ra, được tồn tại và phải chết đi tại một thời điểm nào đó. Có khởi đầu và có kết thúc. Nhân loại đúc kết: “Sinh ký, tử quy”.

Người ta tóm tắt công trình của bác học Pasteur thành định luật: “Mọi sự sống đều bắt đầu từ trứng – omne vivum ex ovo”. Sự sống vô cùng kỳ diệu, người ta đúc kết thành ba quy luật: (1) Có cấu trúc phức tạp và tổ chức tinh vi, (2) Có cấu trúc phức tạp và tổ chức tinh vi, (3) Thông tin của sự sống ổn định, chính xác và liên tục.

Trong thông điệp “Evangelium Vitae” (Tin Mừng Sự Sống, 25-3-2995), Thánh GH Gioan Phaolô II tái xác định giá trị của sự sống con người và tính bất khả xâm phạm của sự sống, đồng thời nhân danh Thiên Chúa mà thiết tha kêu gọi mọi người phải tôn trọng, bảo vệ, yêu mến và phục vụ sự sống con người. Ngài mời gọi mọi người dấn thân vào cuộc chiến giữa “nền văn hóa sự chết” và “nền văn hóa sự sống”. Cuộc chiến đấu này được biểu hiện qua Thập Giá của Đức Kitô mà Giáo Hội xác tín: “Ánh rạng ngời của Thập Giá không bị bóng tối này che đi; thậm chí Thập Giá càng nổi bật rõ nét và sáng tỏ hơn, xuất hiện như là trung tâm, ý nghĩa và cứu cánh của toàn thể lịch sử và toàn thể sự sống con người” (Evangelium Vitae, số 50).

Sự sống cần có lương thực. Nhưng sự sống đời này chỉ tạm bợ, mau qua và chắc chắn sẽ kết thúc, quan trọng là sự sống vĩnh hằng. Khi một thanh niên giàu có hỏi về sự sống đời đời, Chúa Giêsu xác định: “Nếu anh muốn vào cõi sống, hãy giữ các điều răn” (Mt 19:17).

Ngoài các điều răn, Chúa Giêsu còn trao ban cho chúng ta loại lương thực đặc biệt để nuôi dưỡng chúng ta trên đường lữ hành trần gian: Bánh Trường Sinh – tức là Bánh Hằng Sống, Bánh của Sự Sống đời đời. Chúa Giêsu lặp đi lặp lại và nhấn mạnh vấn đề này để chuẩn bị tinh thần cho người ta có thể hiểu về Thánh Thể – loại Bánh đặc biệt là chính Thân Mình Ngài. Một sự thật vượt ngoài trí hiểu của nhân loại, phàm nhân khó có thể chấp nhận, vì thế mà Ngài đã chuẩn bị tinh thần cho chúng ta.

Được nghe nói tức là được biết, biết thì phải suy nghĩ, nhờ đó mà có thể hiểu, nhưng hiểu rồi có tin hay không lại là chuyện khác. Ai hiểu và tin thì thật là người khôn ngoan. Khôn ngoan là một nhân đức cần thiết trong đời sống, cả đời thường và tâm linh. Kinh Thánh cho biết: “Đức Khôn Ngoan đã xây cất nhà mình, dựng lên bảy cây cột, hạ thú vật, pha chế rượu, dọn bàn ăn và sai các nữ tỳ ra đi” (Cn 9:2-3). Rồi Đức Khôn Ngoan còn lên các nơi cao trong thành phố và kêu gọi: “Hỡi người ngây thơ, hãy lại đây!” (Cn 9:4). Thiên Chúa yêu quý người ngây thơ, đơn sơ như trẻ thơ, tức là sống khiêm nhường. Với người ngu si, Đức Khôn Ngoan bảo: “Hãy đến mà ăn bánh của ta và uống rượu do ta pha chế! Đừng ngây thơ khờ dại nữa, và các con sẽ được sống; hãy bước đi trên con đường hiểu biết” (Cn 9:5-6). Thiên Chúa muốn “phá ngu kẻ dốt”, để rồi cũng được nên khôn ngoan.

Có ai muốn khờ dại chứ không muốn khôn ngoan? Chắc chắn không ai muốn, nhưng muốn thì phải hành động. Đó mới là vấn đề quan trọng, vấn đề sinh tử. Muốn thì quá dễ, làm mới khó biết bao, nhưng ai cố gắng làm được thì là người thực sự khôn ngoan!

Nhờ Thiên Chúa, chúng ta có sự sống. Nhưng đó mới là sự sống đời thường, sự sống sinh học. Nhưng nếu có Thiên Chúa trong mình, chúng ta thực sự có sự sống tâm linh, sự sống siêu nhiên. Tác giả Thánh Vịnh vui mừng chia sẻ và mời gọi: “Tôi sẽ không ngừng chúc tụng Chúa, câu hát mừng Người chẳng ngớt trên môi. Linh hồn tôi hãnh diện vì Chúa, xin các bạn nghèo nghe tôi nói mà vui lên” (Tv 34:2-3).

Tác giả Thánh Vịnh có Thiên Chúa, nhưng không ích kỷ, mà muốn mọi người cũng có Thiên Chúa như mình nên không thể không lên tiếng: “Kính sợ Chúa đi, đoàn dân thánh hỡi, vì ai kính sợ Người chẳng thiếu thốn chi. Kẻ giàu sang phải bần cùng đói khổ, còn ai tìm kiếm Chúa chẳng thiếu của gì. Các con ơi, hãy đến mà nghe, ta sẽ dạy cho biết đường kính sợ Chúa” (Tv 34:10-12). Ý tưởng tương tự cũng đã được Đức Maria bày tỏ trong bài ca Magnificat: “Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại đuổi về tay trắng” (Lc 1:52-53).

Tác giả Thánh Vịnh vừa hỏi vừa trả lời: “Ai là người thiết tha được sống, ước ao hưởng chuỗi ngày hạnh phúc chứa chan? Phải giữ mồm giữ miệng, đừng nói lời gian ác điêu ngoa; hãy làm lành lánh dữ, tìm kiếm bình an, ăn ở thuận hoà” (Tv 34:13-15). Chắc chắn ai cũng muốn vế thứ nhất, nhưng vấn đề vô cùng quan trọng là phải biết cố gắng thực hành vế thứ hai cho bằng được. Như vậy mới có sự sống của Thiên Chúa, như vậy mới là khôn ngoan!

Song song với ý tưởng đó, Thánh Phaolô khuyên nhủ: “Anh em hãy cẩn thận xem xét cách ăn nết ở của mình, đừng sống như kẻ khờ dại, nhưng hãy sống như người khôn ngoan, biết tận dụng thời buổi hiện tại, vì chúng ta đang sống những ngày đen tối” (Ep 5:15-16). Nhận xét của Thánh Phaolô càng đúng hơn trong thời đại ngày nay. Điển hình như mới đây, một cô gái trẻ đẹp, người Công giáo ở Ai Cập, là nạn nhân của một số tín đồ Hồi giáo. Cô gái này bị 20 người hãm hiếp. Sau khi thỏa mãn thú tính, họ dùng cây Thánh Giá cắm vào họng cô. Quá đỗi dã man! Quả thật, “mầu nhiệm của sự gian ác đang hoành hành” (2 Tx 2:7).

Sống khôn ngoan không là điều dễ dàng. Chúng ta đang sống trong thời buổi nhiễu nhương, sự khôn ngoan càng cần thiết hơn bao giờ hết. Thánh Phaolô nói về cách sống khôn ngoan: “Vì thế, anh em đừng hoá ra ngu xuẩn, nhưng hãy tìm hiểu đâu là ý Chúa. Chớ say sưa rượu chè, vì rượu chè đưa tới truỵ lạc, nhưng hãy thấm nhuần Thần Khí. Hãy cùng nhau đối đáp những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca do Thần Khí linh hứng; hãy đem cả tâm hồn mà ca hát chúc tụng Chúa. Trong mọi hoàn cảnh và mọi sự, hãy nhân danh Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, mà cảm tạ Thiên Chúa là Cha” (Ep 5:17-20).

Trình thuật Ga 6:51-59 là phần cuối của diễn từ mà Chúa Giêsu nói tại hội đường Ca-phác-na-um. Ngài xác định: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống”. Nghe vậy, người Do-thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ cho rằng Chúa Giêsu không thể cho chúng ta ăn thịt của mình. Họ không hiểu nổi điều Ngài nói. Nếu chúng ta hiện diện với họ và được nghe Chúa Giêsu nói vậy, chắc chắn chúng ta cũng chẳng hiểu nổi. Thậm chí chúng ta có thể còn dám manh động kiểu “xã hội đen” chứ chẳng vừa đâu. Nhưng thật may là chúng ta đã “kịp hiểu” nhờ tiếp nhận đức tin tông truyền!

Biết họ đang “lùng bùng lỗ tai” và “quay cuồng đầu óc”, nhưng Ngài vẫn nghiêm túc phân tích tỉ mỉ: “Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông KHÔNG ăn thịt và uống máu Con Người, các ông KHÔNG CÓ sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, kẻ ăn tôi cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy. Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời.

Khi chúng ta tiếp rước Thánh Thể là chúng ta được “hòa tan” vào Chúa Giêsu, được sống bằng sự sống của Ngài. Chúng ta sẵn sàng mở lòng ra với Ngài thì Ngài sẽ đại lượng trao ban, vì Ngài luôn muốn chúng ta được sống và sống dồi dào (Ga 10:10).

Lạy Thiên Chúa hằng hữu và hằng sinh, xin giúp con biết tiếp nhận Thánh Thể Đức Kitô để được sống dồi dào, cả đời này và đời sau. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

Comments are closed.