Khi Thiên Chúa muốn hát cho chúng ta nghe một bài hát ru con – Bài giảng của ĐTC Phan-xi-cô ngày 14.12.2017

0

Khi Thiên Chúa muốn hát cho chúng ta nghe một bài hát ru con
Bài giảng của Đức Thánh Cha Phan-xi-cô ngày 14.12.2017

114

Điều gì làm cho Thiên Chúa trở nên siêu việt, điều gì làm cho Ngài trở thành Thiên Chúa của chúng ta? Thưa: sự trìu mến. Đức Thánh Cha Phan-xi-cô đã giảng như thế trong Thánh Lễ vào sáng sớm thứ Năm vừa qua tại nguyện đường Thánh Mác-ta của Tòa Thánh Vatican. Ngay trong ngày Lễ Đăng Quang Giáo Hoàng của Ngài vào tháng 03 năm 2013, Đức Thánh Cha cũng đã giảng về đề tài đó rồi. Và kể từ đó, Ngài đã không ngừng lập đi lập lại về sự trìu mến của Thiên Chúa. Có thể nói được rằng, đó là sợi chỉ đỏ xuyên suốt tư tưởng của Ngài.

Bài giảng của Đức Thánh Cha trong ngày thứ Năm vừa qua được khởi đi từ Bài Đọc I (Is 41,13-20) và từ Thánh Vịnh Đáp Ca (Tv 145). Cả hai đều ca ngợi và nói về sự tốt lành của Thiên Chúa. Ngôn Sứ Isaia đã mô tả Thiên Chúa như một người Cha luôn nói với con cái mình trong sự tốt lành. Dựa vào đó, Đức Thánh Cha giải thích rằng:

Vì Thiên Chúa hành động như thể Ngài muốn hát cho chúng ta nghe một bài hát ru con. Thiên Chúa của chúng ta có thể làm điều đó. Sự trìu mến của Ngài là như thế: Ngài vừa là người Cha và cũng là người Mẹ. Ngài thường nói với chúng ta rằng: ´Ngay cả khi mẹ của con có quên con đi nữa thì Ta cũng không bao giờ quên con!` Ngài dẫn chúng ta đi vào trong chính Ngài. Ngài là Thiên Chúa, nhưng với cuộc đối thoại này, Ngài đã biến mình thành nhỏ bé để làm cho chúng ta hiểu và tín thác vào Ngài. Vì thế, với sự can đảm của Thánh Phao-lô, chúng ta có thể nói với Ngài: ´Bố ơi, Abba`. Đó là sự trìu mến của Thiên Chúa.”

Thực ra, cũng có thể xảy ra chuyện đôi khi Thiên Chúa cho chúng ta “ăn roi” – Đức Thánh Cha đưa vào trong giai điệu một thay đổi nhỏ. Nhưng nói chung thì Thiên Chúa đến gần chúng ta với tất cả sự trìu mến. Đó là một mầu nhiệm và đồng thời cũng là điều tuyệt vời nhất có thể có:

Sự vĩ đại trở nên nhỏ bé, điều nhỏ bé trở nên vĩ đại

Thiên Chúa vĩ đại biến mình thành nhỏ bé, và sự vĩ đại của Ngài không kết thúc trong sự nhỏ bé của Ngài. Trong sự tương phản giữa sự vĩ đại và sự nhỏ bé đó, chúng ta thấy được sự trìu mến của Thiên Chúa: Đấng vĩ đại đã trở nên nhỏ bé, và điều nhỏ bé đã trở nên vĩ đại. Cha vừa chợt nhớ tới một đoạn văn có nội dung như sau: ´Điều gì thuộc về Thiên Chúa? Điều gì thuộc về Thiên Chúa nhất? Không sợ hãi trước những điều to lớn, nhưng luôn luôn tôn trọng những điều nhỏ bé nhất.` Đó là hai điều cùng  thuộc về Thiên Chúa.

Đức Thánh Cha đã khuyên các tín hữu hãy hoàn toàn tín thác vào Thiên Chúa: Thiên Chúa là Cha, và thân thiện hơn nữa, là bố.

Tôi có can đảm để nói với Thiên Chúa không, hay tôi lại sợ hãi trước điều đó? Mỗi người nên tự trả lời lấy cho mình. Nhưng giờ đây có thể một người sẽ hỏi: Đâu là thần học về sự trìu mến của Thiên Chúa? Ở đâu là nơi tốt nhất để người ta có thể thấy được sự trìu mến này? Đâu là nơi tốt nhất để Thiên Chúa biểu lộ sự trìu mến này? Xin thưa rằng: các vết thương. Các vết thương của tôi, các vết thương của bạn, và như vậy, khi các vết thương của tôi gặp gỡ với các vết thương của Ngài. Chúng ta được cứu độ nhờ vào những vết thương đó.”

Cuối bài giảng, Đức Thánh Cha đã nhắc tới dụ ngôn người Samaritanô nhân hậu. Đó là một người đã dám cúi mình xuống với người đang bị thương và rửa sạch những vết thương cho ông. Thần Học về sự trìu mến của Thiên Chúa ở ngay đó, và vì thế, bất cứ người Ki-tô hữu nào cũng nên nói: “Tôi muốn rửa sạch những vết thương của bạn.

Theo de.rv 14.12.2017 mg

Lm. Đa-minh Thiệu

Comments are closed.