Mến Chúa, yêu người – SN Chúa Nhật XXX TN, năm A

0

Suy Niệm: Mt 22, 34 – 40

Chúng ta vừa trải qua đại dịch Covid-19 tàn phá nền kinh tế toàn quốc. Hôm nay chúng ta lại phải hứng cơn mưa bão hoành hành ở miền trung gây bao tang thương: hư hỏng cơ sở vật chất, thiệt hại nhân mạng, mùa màng tiêu tan, người dân lâm cảnh đói khổ. Trước cảnh thương đau này lời Chúa hôm nay vang lên mạnh mẽ: “Ngươi phải yêu anh em như chính mình”. Yêu không phải trên đầu môi chót lưỡi nhưng phải thể hiện bằng hành động. Hôm nay phái Phariseu hỏi Chúa Giê-su về điều răn nào lớn nhất? Ngài nhấn mạnh: “Tất cả lề luật và các tiên tri được tóm gọn trong hai điều luật này là yêu mến Chúa và yêu tha nhân”.

Chiều ngày 18/10/2020, nhằm đúng ngày khánh nhật truyền giáo, tại nơi chị em chúng tôi ở mới xảy ra một biến cố đáng tiếc là một người đàn ông ngoài 50 tuổi, chủ nhà hàng đám cưới ở cây số 12, Ấp 4,Phú Lập, Tân Phú, Đồng Nai, đã nhảy cầu Tà Lài. Người ta không biết lý do vì sao ông tự tử. Tôi tò mò mở Facebook để xem ông nhảy xuống cầu như thế nào. Hình ảnh camera ghi lại đã cho tôi thấy được động thái của ông trước khi nhảy xuống cầu. Ông ăn mặc rất chỉnh tề, bỏ áo trong thùng, thắt dây lưng rất chỉn chu, ông cỡi trên chiếc xe đạp rồi cắm cổ chạy nhanh trên cầu. Ông chạy tới cuối cầu rồi vòng lại rất nhanh đến chỗ ông chọn để kết liễu cuộc đời. Nhưng không hiểu sao, ông dừng lại giây lát nhìn xuống dòng sông, rồi lại tiếp tục chạy. Đến đầu cầu ông lại nhanh chóng vòng lại đến chỗ đã chọn rồi ông xuống xe nhanh như chớp và nhảy xuống dòng sông chảy xiết.

Tôi suy nghĩ nhiều về cái chết của ông và tôi cũng có trách nhiệm trong cái chết của ông. Sở dĩ người đàn ông đã chọn cái chết này vì ông chưa biết Chúa, ông không có sự bình an, ông bị đau khổ dằn vặt, ông không thoát ra khỏi nỗi ám ảnh của sự dữ. Quan sát ông trở đi trở lại cho thấy ông bị giằng co giữa điều thiện và điều ác. Cuối cùng ông đã để cho sự dữ thắng thế. Nếu một người có đức tin và có lòng yêu mến Chúa sẽ không chọn cái chết như ông. Họ sẽ vượt qua mọi thử thách vì có Chúa đồng hành và giúp họ.

Khi một người yêu mến Chúa hết linh hồn, hết sức, hết trí khôn thì họ sẽ tuân giữ luật Chúa với tình yêu cao độ và tôn trọng sự sống của mình cũng như  của anh em như Chúa muốn.

Nhưng ai có thể nói mình yêu Thiên Chúa thật?  Ai có thể nói mình yêu Thiên Chúa hết lòng, hết sức, hết linh hồn, hết trí khôn mà lại ghét chính mình và anh em mình? Tình yêu thật khởi đi từ tình yêu Chúa và đến với anh em.Từ tình yêu Chúa, chúng ta được mời gọi yêu anh em. Đây không phải là tình yêu trừu tượng chung chung nhưng là tình yêu cụ thể bằng hành động, bằng việc làm tình yêu. Trước cảnh lũ dữ miền trung, chúng ta thấy tình người càng tỏa sáng hơn trong cơn đại lụt này.

Tình yêu Thiên Chúa thúc đẩy ta đến với anh em và chúng ta được mời gọi yêu họ như chính mình. Tình yêu Thiên Chúa và tình yêu tha nhân chỉ là một, vì ngay từ đầu tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa trào tràn xuống chúng ta, những tạo vật của Ngài. Chúng ta được dựng nên vì tình yêu và trong tình yêu giống hình ảnh của Thiên Chúa. Bản chất tình yêu đó luôn ở trong chúng ta nên chúng ta luôn được mời gọi sống yêu thương. Cuộc sống loại trừ nhau ngay từ đầu đã bị Thiên Chúa kết án: Chúa đuổi Cain ra khỏi thế giới loài người khi hắn giết em mình. Thủ tiêu nhau là loài thú nên không thể sống trong cộng đoàn yêu thương được. Cain đã phải ra đi khỏi cộng đoàn những người yêu thương.

Để giúp chúng ta hiểu tình yêu tha nhân cũng giống tình yêu Thiên Chúa, Thiên Chúa đã dùng sư phạm thật sự ý nghĩa để cho chúng ta hiểu điều răn quan trọng này. Trong sách xuất hành, Thiên Chúa đã nghiêng mình xuống dân lầm than, đói khổ, lưu đày khi họ kêu lên Ngài. Hôm nay chúng ta đang chứng kiến cảnh màn trời chiếu nước của các anh em miền trung, chúng ta đang được nghe lời mời gọi của Chúa: Hãy thi thố tình yêu đối với những người cùng khốn hơn ngươi. Các Đức Giám Mục đã tiền phong đi đến vùng lũ để chia sẻ cách rất hiện sinh sự đói khát của  anh em đang vật vờ trên nước và mời gọi các con chiên các Ngài hãy thể hiện tinh thần Đạo Yêu Thương.

Thiên Chúa là tình yêu và các con cái Ngài phải đi theo con đường này. Trong cuộc sống tại thế, Chúa Giê-su đã hoàn trọn tôn ý của Chúa Cha và phục vụ nhân loại. Cả hai được nối kết trong một thực tại duy nhất. Vì tình yêu tha nhân, Chúa Giê-su hoàn tất công trình cứu chuộc nhân loại. Thánh Gioan đã cho chúng ta biết cái biệt điểm của tình yêu này: “Nếu ai nói tôi yêu Thiên Chúa, mà lại ghét anh em mình thì nó là kẻ nói láo, vì kẻ không yêu mến người anh em nó thấy trước mắt, tất không thể yêu mến Thiên Chúa, Đấng họ không thấy bao giờ. Và đây là lệnh truyền ta đã lĩnh lấy nơi Ngài: “Ai yêu mến Thiên Chúa thì hãy yêu anh em mình.”( 1Ga 4, 20-21). Thiên Chúa đã đi vào lịch sử con người; Ngài liên đới với con người; Ngài đồng hóa với con người (Cv 9,5) đến nỗi từ nay ta không thể phân biệt Ngài khỏi con người nữa. Thành thử khi thực sự yêu tha nhân vì họ, ta sẽ yêu Thiên Chúa vì Ngài. Chỉ có một tình yêu cũng như con người chỉ có một quả tim, một tấm lòng.

 Chúa Giê-su đã làm gương cho chúng ta về tình yêu này khi Ngài tự nguyện đi đến cùng của nghĩa yêu thương. Thập giá mà Ngài hi hiến chính là sự loan báo tình yêu hữu hiệu trên thế gian này. Sự loan báo này giúp chúng ta mở ra với Thiên Chúa thật, Đấng yêu đến nỗi đặt mình dưới chân các môn đệ và tự hiến trọn vẹn. Chúng ta chỉ có thể yêu anh em khi chúng ta cảm nghiệm về một Thiên Chúa xót thương, một Thiên Chúa cúi xuống trên sự khốn cùng của chúng ta để nâng chúng ta lên.

 Đói khát hoành hành nơi anh em, chúng ta phải là những người mang những vết thương này vào trong lòng chúng ta và biến đổi những thảm khốc này trong khả năng và trong tầm tay chúng ta.. Đó là điều mà Thiên Chúa đang mời gọi chúng ta: “Hãy yêu Thiên Chúa hết lòng, hết sức, hết linh hồn, hết trí khôn.” Đó là điều răn trọng nhất. Và điều răn thứ hai cũng giống như vậy: “Hãy yêu tha nhân như chính mình.” Nếu giữ được như thế chúng ta sẽ thấy Thiên Chúa vì chúng ta thấy trong cộng đoàn Ki-Tô hữu có Đấng đang sống, đang hướng dẫn và yêu chúng ta.

Đến đây chúng ta tự hỏi: Tại sao Chúa Giê-su lại đòi buộc khắt khe như thế?

Thưa: Khi yêu mà không phải vì người thì chưa phải là tình yêu thực. Yêu vì mình chỉ là lòng ích kỷ trá hình mà thôi cho nên tình yêu nhất thiết đòi phải quên mình. Yêu kẻ thù là dạng tình yêu đòi phải quên mình một cách rõ ràng. Chết cho người mình yêu tức là bỏ mình vì người yêu, cho nên đó là tình yêu đúng nghĩa nhất.

Tình yêu đối với Thiên Chúa cũng phải triệt để như vậy. Thiên Chúa là Đấng tuyệt đối nên tình yêu đối với Ngài cũng phải tuyệt đối. Phải yêu Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn. Đó là đòi buộc tất yếu của tình yêu đối với Thiên Chúa. Không có những đòi buộc tất yếu này thì không còn là tình yêu đối với Thiên Chúa nữa.

Đòi buộc này quá sức chúng ta nhưng đó là con đường cần thiết để cứu độ, nó giúp chúng ta nhận ra sự bất lực của mình trong tương quan tình yêu đối với Thiên Chúa và tha nhân. Từ đó con người phải dựa vào Thần Khí của Chúa mới có thể chu toàn hai giới răn này.

Đức Giê-su đòi buộc tình yêu vượt quá sức con người, nên tình yêu này là dấu chỉ rõ ràng có sự hiện diện của Thiên Chúa: “Ai sống theo tình yêu thì có Thần Khí của Thiên Chúa hoạt động nơi người ấy, cho nên họ là con cái của Thiên Chúa và là môn đệ của Đức Giê-su.”

Chúa Giê-su đã đi bước trước trong tình yêu này và Ngài mời gọi chúng ta bước theo Ngài. Chúng ta hãy xin Thánh Thần mở lòng chúng ta ra với Tin Mừng của Ngài. Xin uốn ý muốn của chúng ta theo ý muốn của Ngài. Xin Ngài giúp chúng ta đi tới sự điên rồ của tình yêu, đó là sự khôn ngoan duy nhất để chúng ta biết yêu như Chúa Giê-su đã yêu. Amen.

Nt. Maria Faustina Lý Thị Báu

Comments are closed.