Sứ điệp URBI ET ORBI – 2022 của ĐTC Phanxicô

0

Nguồn: vatican.va
NGUYỄN TRI KHOAN chuyển Việt ngữ 

******

Lễ Phục sinh, 17 tháng Tư, 2022

Anh chị em thân mến, chúc anh chị em Phục sinh hạnh phúc!

Chúa Giêsu, Đấng bị đóng đinh, đã sống lại! Ngài đứng giữa những người đang khóc thương Ngài, nhốt mình sau những cánh cửa đóng kín và vô cùng hãi sợ và đau khổ. Ngài đến với họ và nói: “Bình an cho anh em!” (Ga 20:19). Ngài cho xem những vết thương ở tay và chân, và vết thương ở cạnh sườn Ngài. Ngài không phải là ma; đó thật sự là Chúa Giêsu, chính là Giêsu đã chết trên thập tự giá và được đặt trong mồ. Trước con mắt hoài nghi của các môn đệ, Ngài lặp lại: “Bình an cho anh anh em!” (câu 21).

Đôi mắt của chúng ta cũng đang hoài nghi về lễ Phục sinh của cuộc chiến tranh này. Chúng ta đã thấy quá nhiều máu, quá nhiều bạo lực. Tâm hồn chúng ta cũng đã vô cùng sợ hãi và đau khổ, vì rất nhiều anh chị em của chúng ta đã phải nhốt mình lại để được an toàn tránh bom đạn. Chúng ta phải chiến đấu với bản thân để tin rằng Chúa Giêsu đã thực sự sống lại, rằng Người đã thật sự chiến thắng sự chết. Có thể đó là một ảo ảnh chăng? Là một điều trong trí tưởng tượng của chúng ta?

Không, nó không phải là ảo ảnh! Hôm nay, hơn bao giờ hết, chúng ta nghe thấy âm vang lời loan báo Phục sinh vô cùng thân thương với Kitô giáo Đông phương: “Đức Kitô đã sống lại! Người đã sống lại thật rồi!” Ngày nay, chúng ta cần Người hơn bao giờ hết, vào thời điểm cuối Mùa Chay tưởng như kéo dài vô tận. Chúng ta đã vượt lên sau hai năm đại dịch gây bao thiệt hại vô cùng nặng nề. Đã đến lúc cùng nhau thoát ra khỏi đường hầm, cùng chung tay góp sức và nguồn lực của mình … Thay vào đó, chúng ta đang chứng tỏ rằng chúng ta chưa có trong mình tinh thần của Chúa Giêsu mà là tinh thần của Cain nhìn Aben không phải là em, nhưng là đối thủ, và nghĩ cách loại bỏ người em. Chúng ta cần Chúa bị đóng đinh và phục sinh để chúng ta có thể tin tưởng vào sự chiến thắng của tình yêu, và hy vọng vào sự hòa giải. Hơn bao giờ hết, ngày nay chúng ta cần có Ngài đứng giữa chúng ta và lặp lại với chúng ta: “Bình an cho anh anh em!”

Chỉ có Người mới làm được điều đó. Hôm nay, chỉ mình Người mới có quyền nói với chúng ta về hòa bình. Chỉ một mình Chúa Giêsu, vì Người đã mang những vết thương… những vết thương của chúng ta. Những vết thương của Người thực sự là của chúng ta, vì hai lý do. Chúng là những vết thương của chúng ta vì chúng ta đã gây ra cho Người bởi tội lỗi của chúng ta, bởi sự cứng lòng của chúng ta, bởi sự thù hận anh em của chúng ta. Chúng cũng là những vết thương của chúng ta vì Ngài đã mang lấy chúng vì lợi ích của chúng ta; Người không xóa bỏ chúng khỏi thân thể vinh quang của Ngài; Ngài chọn giữ lại chúng mãi mãi. Chúng là dấu ấn không thể xóa nhòa của tình yêu Ngài dành cho chúng ta, một hành động chuyển cầu vĩnh viễn, để Chúa Cha trên trời khi nhìn thấy những vết thương đó sẽ rủ lòng thương xót chúng ta và toàn thế giới. Những vết thương trên thân thể của Chúa Giêsu phục sinh là dấu chỉ của trận chiến mà Người đã chiến đấu và chiến thắng cho chúng ta, đã chiến thắng bằng vũ khí tình yêu, để chúng ta có được hòa bình và được bình an.

Khi chúng ta chiêm ngắm những vết thương vinh thắng đó, đôi mắt hoài nghi của chúng ta rộng mở; tâm hồn chai đá của chúng ta mở ra và chúng ta chào đón thông điệp Phục sinh: “Bình an cho änh em!”

Thưa anh chị em, chúng ta hãy cho phép sự bình an của Chúa Kitô đi vào trong cuộc sống, vào trong gia đình, vào trong đất nước của chúng ta!

Cầu mong có hòa bình cho đất nước Ukraine đang bị chiến tranh tàn phá, bị thử thách nặng nề bởi bạo lực và sự phá hủy của cuộc chiến tàn khốc và vô nghĩa mà đất nước đã bị cuốn vào. Trong đêm đau khổ và chết chóc khủng khiếp này, cầu mong một buổi bình minh mới của hy vọng sẽ sớm xuất hiện! Hãy có một quyết định cho hòa bình. Cầu mong chấm dứt tình trạng phô trương cơ bắp trong lúc người dân đang đau khổ. Xin làm ơn, làm ơn, chúng ta đừng trở nên quen với chiến tranh! Tất cả chúng ta hãy cam kết cầu xin hòa bình, từ những ban công và trên đường phố của chúng ta! Hòa bình! Cầu mong các nhà lãnh đạo của các quốc gia nghe thấy lời cầu xin hòa bình của mọi người. Cầu mong họ lắng nghe câu hỏi đầy bất an được các nhà khoa học đặt ra cách đây gần 70 năm: “Chúng ta sẽ đặt dấu chấm hết cho loài người, hay loài người sẽ từ bỏ chiến tranh?” (Tuyên ngôn Russell-Einstein, ngày 9 tháng Bảy năm 1955).

Tôi ôm lấy trong lòng tất cả những nạn nhân Ukraine, hàng triệu người tị nạn và những người phải di tản trong nước, những gia đình bị ly tán, những người già bị bỏ mặc một mình, những cuộc đời tan vỡ và những thành phố tan hoang bình địa. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của những đứa trẻ mồ côi chạy trốn chiến tranh. Khi nhìn vào các bé, chúng ta không thể không nghe thấy tiếng kêu khóc đau đớn của chúng, cùng với tiếng khóc đau đớn của tất cả những đứa trẻ khác đang phải chịu đựng trên khắp thế giới: những đứa trẻ đang chết vì đói hoặc không được chăm sóc y tế, những đứa trẻ là nạn nhân của sự lạm dụng và bạo lực, và những đứa trẻ bị khước từ quyền được sinh ra.

Giữa nỗi đau của chiến tranh, cũng có những dấu hiệu khích lệ, chẳng hạn như cánh cửa rộng mở của tất cả các gia đình và cộng đồng đang chào đón những người di cư và tị nạn trên khắp Châu Âu. Ước mong rằng rất nhiều những hành động bác ái này trở thành một phúc lành cho xã hội của chúng ta, có những lúc bị suy yếu bởi tính ích kỷ và chủ nghĩa cá nhân, và giúp các xã hội chào đón tất cả mọi người.

Cầu mong cuộc xung đột ở Châu Âu cũng làm cho chúng ta quan tâm hơn đến những tình hình xung đột, đau khổ và buồn phiền khác, những tình hình ảnh hưởng đến rất nhiều khu vực trên thế giới, những tình hình mà chúng ta không thể bỏ qua và không thể quên.

Nguyện cầu hòa bình cho Trung Đông, bị tàn phá bởi nhiều năm xung đột và chia rẽ. Vào ngày vinh thắng này, chúng ta hãy cầu xin hòa bình cho Giêrusalem và bình an cho tất cả những ai yêu mến thành đô (xem Tv 121 [122]), Người Kitô giáo, người Do Thái và người Hồi giáo. Cầu mong cho người Israel, người Palestine và tất cả những người sống trong Thành Thánh, cùng với những người hành hương, cảm nhận được vẻ đẹp của hòa bình, sống trong tình huynh đệ và được tự do lui tới các Thánh địa trong sự tôn trọng lẫn nhau đối với quyền của mỗi người.

Nguyện cầu hòa bình và hòa giải cho các dân tộc Li Băng, Syria và Iraq, và đặc biệt là cho tất cả các cộng đồng Kitô giáo ở Trung Đông.

Nguyện cầu hòa bình cho Libya, để đất nước có thể tìm lại sự ổn định sau nhiều năm căng thẳng, và cho Yemen, quốc gia đang gánh chịu cuộc xung đột và bị lãng quên và liên tục gây ra các nạn nhân: ước mong thỏa thuận ngừng bắn được ký kết trong những ngày gần đây có thể khôi phục lại hy vọng cho người dân của họ.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa Phục sinh ban ơn hòa giải cho Myanmar, nơi một viễn cảnh của hận thù và bạo lực vẫn tồn tại, và cho Afghanistan, nơi những căng thẳng xã hội đầy nguy hiểm vẫn chưa lắng dịu và một cuộc khủng hoảng nhân đạo bi thảm mang đến nhiều đau khổ cho người dân.

Nguyện cầu hòa bình cho toàn bộ lục địa Châu Phi, để sự bóc lột mà nó phải gánh chịu và sự đổ máu do các cuộc tấn công khủng bố – đặc biệt là ở vùng Sahel – có thể chấm dứt, và có thể tìm thấy sự ủng hộ cụ thể trong tình huynh đệ của các dân tộc. Ước mong con đường đối thoại và hòa giải được thực hiện một lần nữa ở Ethiopia, nơi bị ảnh hưởng bởi một cuộc khủng hoảng nhân đạo nghiêm trọng, và cầu mong chấm dứt bạo lực ở Cộng hòa Dân chủ Congo. Cầu mong rằng không thiếu những lời cầu nguyện và tình đoàn kết cho người dân ở miền đông Nam Phi bị lũ lụt tàn phá nặng nề.

Xin Chúa Kitô Phục Sinh đồng hành và hỗ trợ người dân Châu Mỹ Latinh, trong một số trường hợp đã chứng kiến tình cảnh xã hội của họ xấu đi trong thời kỳ khó khăn của đại dịch, và còn trở nên nặng nề hơn bởi các trường hợp tội phạm, bạo lực, tham nhũng và buôn bán ma túy.

Chúng ta hãy xin Chúa Phục sinh đồng hành với hành trình hòa giải mà Giáo hội Công giáo tại Canada đang thực hiện với các dân tộc bản địa. Xin Thần Khí của Chúa Kitô Phục Sinh chữa lành những vết thương của quá khứ và khơi mở những tâm hồn để tìm kiếm sự thật và tình huynh đệ.

Anh chị em thân mến, mỗi cuộc chiến đều mang đến những hậu quả khôn lường ảnh hưởng đến toàn thể gia đình nhân loại: từ đau thương và tang tóc cho đến thảm kịch của những người tị nạn, khủng hoảng kinh tế và lương thực, những dấu hiệu mà chúng ta đã nhìn thấy. Đứng trước những dấu hiệu tiếp tục của cuộc chiến tranh, cũng như nhiều bước đi lùi đau đớn đối với sự sống, Chúa Giêsu Kitô, Đấng chiến thắng tội lỗi, sợ hãi và cái chết, dạy chúng ta không đầu hàng cái ác và bạo lực. Thưa anh chị em, nguyện cầu chúng ta được sự bình an của Đức Kitô chiến thắng! Hòa bình là có thể; hòa bình là một bổn phận; hòa bình là trách nhiệm chính của mọi người!

Comments are closed.