Cuộc gặp gỡ giữa Đức Thánh cha Lêô XIV và Đức Thượng phụ Aram I, Giáo hội Armenia Tông truyền

0

Nguồn: vatican.va
Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN

Sáng nay (18.05.2026), Đức Thánh cha Lêô XIV tiếp kiến Đức Thượng phụ Aram I của Giáo hội Armenia Tông truyền – Tòa Thượng phụ Cilicia, Lebanon.

Trong cuộc gặp gỡ, sau buổi hội đàm riêng và phần giới thiệu phái đoàn, Đức Thượng phụ Aram I và Đức Giáo hoàng Lêô XIV đã lần lượt đọc diễn văn của các ngài, tiếp đó là nghi thức tặng quà. 

Sau cùng là giây phút cầu nguyện chung tại Nhà nguyện Urban VIII thuộc Điện Tông tòa Vatican. 

Sau đây là diễn văn của Đức Thánh cha gửi đến Đức Aram I:

Kính thưa Đức Thượng phụ, hiền huynh thân mến, 

“Xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, và xin Chúa Giêsu Kitô ban cho anh em ân sủng và bình an.!” (Ep 1:2) Với lời chào của Thánh Tông đồ Phaolô, tôi hân hoan chào đón Đức Thượng phụ cùng các thành viên trong phái đoàn của ngài khi bắt đầu chuyến viếng thăm Giáo hội Rôma. 

Có thể có một mối dây liên kết thiêng liêng nào lớn lao hơn giữa các Giáo hội của chúng ta ngoài Thánh Tông đồ Phaolô thành Tarsô, vị thánh sinh quán tại Cilicia, nơi đặt Tòa Thượng phụ của ngài, và đã lãnh nhận triều thiên tử đạo ngay tại chính Rôma này? Tôi xin phó thác chuyến hành hương đến Rôma của các vị cho Thánh Phaolô, vị Tông đồ kiệt xuất của sự hiệp thông giữa các Giáo hội. Nhưng làm sao tôi có thể không nhắc đến các vị đại thánh của Hội thánh, những người đã dấn thân vì sự hiệp nhất Kitô giáo? Tâm trí tôi hướng về Thánh Nerses the Gracious, Thượng phụ của Cilicia, người có thể được xem là một vị tiên phong của phong trào đại kết – và việc ngài vừa được ghi danh vào Sổ bộ các Thánh Tử đạo Rôma gần đây là một minh chứng khác cho “tinh thần đại kết của các thánh”, đã liên kết các Giáo hội của chúng ta. 

Tọa lạc tại nơi giao thoa của các dân tộc và nền văn hóa khác nhau, Toà Thượng phụ Cilicia từ lâu đã ghi dấu ấn đặc trưng bởi ơn gọi đại kết, nhất là trong mối tương quan với Giáo hội Rôma. Mối tương quan đặc biệt này giữa các Giáo hội của chúng ta, vốn phát triển sâu đậm trong thời Trung cổ, đã chứng kiến những bước tiến triển mới ở thế kỷ XX và nhất là sau Công đồng Vatican II

Tôi luôn nhớ đến vị tiền nhiệm khả kính của ngài, Đức Thượng phụ Khoren I, là vị Thượng phụ đầu tiên của một Giáo hội Chính thống giáo Đông phương đến viếng thăm Rôma sau Công đồng, ngay từ tháng 5 năm 1967. Thưa Đức Thượng phụ, bản thân ngài cũng nổi bật với lòng nhiệt thành đại kết không mệt mỏi, cả ở cấp độ địa phương, với tư cách là một trong những vị sáng lập Hội đồng các Giáo hội Trung Đông, và ở cấp độ quốc tế trong khuôn khổ Hội đồng các Giáo hội Thế giới, nơi ngài đã đảm nhiệm nhiều trọng trách. 

Tôi hết sức tri ân những nỗ lực của Đức Thượng phụ trong việc thúc đẩy mối quan hệ với Giáo hội Công giáo, cũng như sự gần gũi của hiền huynh với Giáo hội Rôma, nơi ngài đến viếng thăm lần đầu tiên trên cương vị Thượng phụ trong Tuần lễ Cầu nguyện cho sự Hiệp nhất Kitô giáo vào tháng Giêng năm 1997, và kể từ đó đã nhiều lần làm vinh dự cho chúng tôi bằng sự hiện diện của ngài.

Tôi đặc biệt cảm ơn Đức Thượng phụ vì sự dấn thân cá nhân trong việc thúc đẩy đối thoại thần học giữa các Giáo hội của chúng ta, một tiến trình đã được thực hiện từ năm 2003 trong khuôn khổ của Ủy ban Quốc tế hỗn hợp về Đối thoại Thần học giữa Giáo hội Công giáo và các Giáo hội Chính thống Đông phương. Cuộc đối thoại này, được hưởng lợi ích từ sự đóng góp quý báu của các đại biểu Armenia, đã công bố ba văn kiện có ý nghĩa quan trọng về bản chất và sứ mạng của Giáo hội, về sự hiệp thông trong Hội thánh sơ khai và về các bí tích. Tôi chân thành hy vọng rằng, dù có nhiều những khó khăn gần đây, cuộc đối thoại này sẽ tiếp tục với một sức sống mới, vì không thể có sự phục hồi hiệp thông giữa các Giáo hội của chúng ta nếu không có sự hiệp nhất trong đức tin.

Sự hiện diện của Đức Thượng phụ giữa chúng tôi gợi nhớ về đất nước quê hương thân yêu của ngài, và nơi tôi đã có niềm vui được viếng thăm vào tháng Mười Hai năm trước. Vùng đất Lebanon này, vô cùng thân thương với trái tim tôi, vốn từ lâu đã chứng minh cho toàn thế giới thấy rằng những con người thuộc các nền văn hóa và tôn giáo đa dạng hoàn toàn có thể cùng chung sống như một quốc gia duy nhất, hiện đang tiếp tục phải đối mặt với những thử thách nghiêm trọng. Trong thời điểm khi sự thống nhất và toàn vẹn của đất nước của ngài một lần nữa bị đe dọa, các Giáo hội chúng ta được kêu gọi thắt chặt hơn nữa những mối dây huynh đệ, không chỉ để liên kết các Kitô hữu với nhau, mà còn với những anh chị em thuộc các cộng đồng khác trên cùng một quê hương chung. Thưa Đức Thượng phụ, tôi xin bảo đảm với ngài về lời cầu nguyện hằng ngày của tôi, cũng như về mối quan tâm sâu xa mà tôi dành cho người dân Lebanon và cho các Giáo hội tại Trung Đông, là chủ đề mà Đức Thượng phụ sẽ dành riêng một hội nghị để suy tư trong thời gian lưu lại Rôma.

Trong những ngày hướng tới lễ trọng Chúa Thánh Thần Hiện xuống, khi chúng ta chuẩn bị sống lại mầu nhiệm và phép lạ của việc Chúa Thánh Thần ngự xuống trên Giáo hội sơ khai, tôi thật cảm kích vì sau cuộc gặp gỡ này, tôi có thể cùng với Đức Thượng phụ cầu nguyện với Chúa Thánh Thần, là Chúa và là Đấng ban sự sống, để Người ban cho chúng ta ơn hiệp nhất, ban tặng cho chúng ta nền hòa bình bền vững, và canh tân bộ mặt trái đất.

Comments are closed.

phone-icon