Chúa Kitô, Mục Tử nhân lành – Chúa Nhật 4 Phục Sinh C

0

 Lm. Giuse Vũ Thái Hòa

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Gio-an (Ga 10, 27-30).

Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do Thái rằng: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời ; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. Tôi và Chúa Cha là một.”

**********

Vào năm 1943, xảy ra vụ năm người lính Đức bị phục kích và bị sát hại gần thành phố Chani, miền bắc nước Ý. Để trả thù, viên chỉ huy Đức Quốc Xã liền ra lệnh bắt 50 người thế giá nhất của thành phố đem đi xử bắn.

Đức Tổng Giám mục và Đức Cha phó đã cố gắng can thiệp nhưng không hiệu quả gì. Tất cả 50 người đều bị trói, bị bịt mắt và xếp thành hàng dài. Thế rồi giây phút đen tối nhất đã đến. Tiếng còi hụ vang lên báo hiệu nhắm súng. Đức Tổng giám mục xin viên chỉ huy một đặc ân cuối cùng là được ôm hôn từng người sắp bị hành quyết. Ngài tìm cơ hội cho các nạn nhân được xưng tội để giao hoà với Chúa. May mắn thay, lời thỉnh cầu này được chấp nhận.

Nhưng cũng thật lạ lùng, bởi vì sau đó hai vị giám mục đã không trở về chỗ cũ, mà lại đứng vào hàng ngũ những người bị xử bắn. Đức Tổng giám mục lên tiếng nói với viên chỉ huy : “Không phải chỉ có 50 người, nhưng tất cả là 52 người chúng tôi. Ông còn quyết định bắn chúng tôi, thì xin hãy ra lệnh. Xin Thiên Chúa tha thứ cho ông.”

Vừa dứt lời, bỗng từ bầu khí nặng nề của chết chóc vang lên tiếng reo hò, bởi vì các khẩu súng đang nhắm bắn đều hạ xuống. Thế là cả chủ chăn lẫn đoàn chiên đều thoát khỏi những viên đạn của tử thần. Hôm đó từ pháp trường ra về, mục tử cũng như đoàn chiên đều sung sướng hát lời thánh vịnh : “Khi Chúa dẫn tù nhân Sion trở về, ta tưởng như giấc mơ…”

Gương anh hùng của Đức Tổng Giám mục phản ánh dung mạo vị mục tử gương mẫu là chính Đức Giêsu. Đó cũng là sứ mệnh của người mục tử nhân lành mà Đức Giê-su muốn lưu truyền trong Giáo Hội qua các Tông đồ và những người kế vị các ngài.

Đức Giê-su nói : “Tôi chính là Mục Tử nhân lành. Mục Tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho chiên. Tôi biết các chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi.” (Ga 10, 11.14)

Là Mục Tử nhân lành, Đức Giêsu không bao giờ dửng dưng trước những đau khổ của từng con chiên của Người. Người đến thế gian không chỉ để gánh tội trần gian, mà còn để chia sẻ, cảm thông với những đau khổ của con người.

Là Mục Tử nhân lành, Đức Giêsu không đợi những con chiên lạc của Người trở về nhưng Người đi tìm kiếm để dẫn chúng về.

Là Mục Tử nhân lành, Đức Giêsu không quan tâm đến việc cứu mạng sống mình, nhưng hiến mạng sống mình để đàn chiên của mình được sống.

Chúa Kitô là Mục Tử nhân lành và chân chính biết chiên của mình. Đối với Chúa, không ai là vô danh. Chúa biết tên tất cả mọi người. Người yêu mỗi người bằng cách duy nhất. Nếu chúng ta biết cách lắng nghe Người, chúng ta không bao giờ có thể đi lạc đường hay sai lối.

Khi còn ở trần gian, làm người giữa muôn người, Đức Kitô đã theo đuổi sứ mệnh hiệp nhất và đã hiến mạng sống mình để quy tụ những con cái Chúa đang tản mác khắp nơi và dẫn họ đến với Chúa Cha. Sau khi sống lại, Người giao cho các tông đồ nhiệm vụ tiếp tục công trình của Người. Sau họ, biết bao người vẫn tiếp nối, không bị gián đoạn, cho đến ngày nay, Chúa vẫn luôn kêu gọi các mục tử coi sóc dân của Người.

Trong Tin Mừng Chúa nhật tuần trước, Đức Giêsu hỏi ba lần : “Phêrô, anh có yêu mến Thầy không ?” Khi nhận được câu trả lời của ông Phê-rô : “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy” (Ga 21, 15-16), Đức Giêsu có thể giao cho ông, là vị giáo hoàng tiên khởi, sứ mạng chăm sóc chiên của Người. Dù chối Chúa ba lần, dù có nhiều thiếu sót, Phêrô vẫn được Chúa trao quyền cai quản Giáo Hội.

Ơn gọi linh mục và tu sĩ mà Giáo Hội cầu nguyện đặc biệt ngày hôm nay dựa trên điểm cốt yếu này : tình yêu đối với Thiên Chúa. Nếu người nào đó làm linh mục hay tu sĩ, đó là vì họ muốn theo Chúa Kitô là Đấng yêu thương thế gian. Càng tiến gần Người, họ càng được lôi cuốn trong tình yêu mà Chúa dành cho thế gian này. Như thế, nguồn gốc của mọi ơn gọi, đó là tình yêu, một tình yêu duy nhất dành cho Thiên Chúa và cho con người.

Hôm nay, chúng ta cầu nguyện, không chỉ cho các linh mục, cho các tu sĩ nam nữ, mà còn cho tất cả các Kitô hữu để họ sống, trong đời sống thường nhật, tình yêu đối với Thiên Chúa và đối với tha nhân, bằng chứng từ phục vụ và hiến thân, bằng việc quan tâm đến những người khác, bằng lời cầu nguyện cũng như các hoạt động cho sự hiệp thông và hiệp nhất.

Comments are closed.