Kinh Truyền Tin của Đức Thánh Cha Phanxicô: Chúa Nhật XII TN, năm B (20.6.2021)

0

Anh chị em thân mến, Buongiorno!

Trong phụng vụ hôm nay kể lại câu chuyện về cơn cuồng phong mà Chúa Giêsu ra lệnh phải im lặng (Mc 4: 35-41). Con thuyền mà các môn đệ đang ngồi trên đó để băng qua hồ bị sóng gió tấn công và họ sợ sẽ bị chìm. Chúa Giêsu đang ở trên thuyền với các ông, nhưng Ngài đang dựa đầu vào gối mà ngủ. Các môn đệ đầy sợ hãi, kêu lên với Ngài: “Thầy ơi, chúng ta chết đến nơi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?” (câu 38).

Và thường chúng ta cũng vậy, khi bị vùi dập bởi những thử thách của cuộc sống, đã kêu lên với Chúa: “Tại sao Chúa lại im lặng và không làm gì cho con?” Đặc biệt là khi chúng ta dường như đang bị nhận chìm, bởi vì tình yêu hoặc dự án mà chúng ta đặt thật nhiều hy vọng vào đó đã biến mất; hay khi chúng ta bị những cơn sóng lo âu không ngớt bủa vây; hoặc khi chúng ta cảm thấy mình đang chơi vơi trong những vấn đề khó khăn, hoặc lạc lõng giữa biển đời, không có đường đi và cũng không có bến đỗ. Hoặc thậm chí, trong những thời điểm khi sức mạnh để tiếp tục tiến bước không còn nơi chúng ta, vì chúng ta không có việc làm, hoặc một chẩn đoán bất ngờ khiến chúng ta lo sợ cho sức khỏe của mình hoặc của người thân yêu. Có nhiều khoảnh khắc khiến chúng ta cảm thấy mình đang ở trong một cơn bão tố; chúng ta cảm thấy chúng ta gần như đã kiệt sức.

Trong những tình huống như vậy và nhiều tình huống khác, chúng ta cũng cảm thấy ngột ngạt vì sợ hãi, và có nguy cơ đánh mất điều quan trọng nhất giống như các môn đệ. Thật vậy, ở trên thuyền, cho dù Chúa Giêsu đang ngủ, nhưng Ngài vẫn ở đó, và Ngài chia sẻ với những người của Ngài tất cả những gì đang xảy ra. Giấc ngủ của Ngài, về một mặt nó làm chúng ta ngạc nhiên, mặt khác nó đặt chúng ta vào sự thử thách. Chúa ở đó, đang hiện diện; quả thực, Ngài đang chờ đợi – có thể nói như vậy – để chúng ta cam kết với Ngài, khẩn cầu Ngài, đặt Ngài vào trung tâm của những gì chúng ta đang trải qua. Giấc ngủ của Ngài khiến chúng ta thức giấc. Bởi vì để trở thành người môn đệ của Chúa Giêsu, chỉ tin rằng Thiên Chúa ở đó là không đủ, rằng Ngài hiện hữu, nhưng chúng ta phải dấn bước đến đó với Ngài; chúng ta cũng phải lên tiếng cùng với Ngài. Hãy nhớ điều này: chúng ta phải kêu cầu lên với Ngài. Nhiều khi lời cầu nguyện chỉ là một tiếng kêu lên: “Lạy Chúa, xin cứu con!”. Tôi đang xem chương trình “In his image”, hôm nay là Ngày Người Tị nạn, nhiều người đến trên những chiếc thuyền lớn và lúc chết đuối đã kêu lên: “Xin cứu chúng tôi!”. Điều tương tự cũng xảy ra trong cuộc sống của chúng ta: “Lạy Chúa, xin cứu chúng con!”, Và lời cầu nguyện trở thành một tiếng kêu.

Hôm nay chúng ta có thể tự hỏi mình: những cơn gió nào đang ập vào cuộc đời tôi? Những con sóng nào đang cản trở hải trình của tôi, và làm cho đời sống tinh thần của tôi, cuộc sống gia đình, thậm chí cả đời sống thiêng liêng của tôi gặp nguy hiểm? Chúng ta hãy nói tất cả những điều này với Chúa Giêsu; chúng ta hãy nói với Ngài tất cả mọi việc. Ngài muốn điều đó; Ngài muốn chúng ta hãy bám víu lấy Ngài để tìm được nơi nương náu trước những sóng gió bất ngờ của cuộc đời. Tin Mừng thuật lại rằng các môn đệ tiến đến gần Chúa Giêsu, đánh thức Ngài và nói chuyện với Ngài (xem câu 38). Đây là sự khởi đầu của đức tin của chúng ta: nhận ra rằng tự sức mình chúng ta không thể duy trì nổi trên mặt nước; rằng chúng ta cần Chúa Giêsu như những người thủy thủ cần các vì sao để tìm hướng đi của họ. Đức tin bắt đầu từ việc tin rằng tự bản thân chúng ta là không đủ, bắt đầu từ việc cảm thấy cần Chúa. Khi chúng ta vượt qua sự cám dỗ khép kín vào bản thân, khi chúng ta vượt qua tính tôn giáo sai lầm không muốn làm phiền Thiên Chúa, khi chúng ta kêu cầu lên với Ngài, Ngài có thể làm những điều kỳ diệu trong chúng ta. Đó là sức mạnh nhẹ nhàng nhưng phi thường của lời cầu nguyện, làm nên những điều kỳ diệu.

Được các môn đệ cầu xin, Chúa Giêsu đã khiến gió lặng sóng im. Và Ngài hỏi các ông một câu hỏi, một câu hỏi cũng liên quan đến chúng ta: “Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chưa có lòng tin?” (câu 40). Các môn đệ bị nỗi sợ hãi túm lấy, bởi vì họ chú ý vào những con sóng hơn là nhìn vào Chúa Giêsu. Và sợ hãi khiến chúng ta chỉ nhìn vào những khó khăn, những vấn đề khủng khiếp và không nhìn đến Chúa, Đấng nhiều khi đang ngủ. Đó cũng là cách thức của chúng ta: chúng ta thường chú tâm vào các vấn đề hơn là đến gặp Chúa và dâng những mối quan tâm của mình lên Ngài! Chúng ta rất thường xuyên để Chúa ở một góc, dưới đáy con thuyền cuộc đời, chỉ đánh thức Ngài trong lúc cần thiết! Hôm nay, chúng ta hãy cầu xin ân sủng có được đức tin không bao giờ mệt mỏi tìm kiếm Thiên Chúa, không bao giờ mệt mỏi  gõ cửa Trái Tim Người. Xin Đức Trinh Nữ Maria, Đấng trong đời không ngừng tin cậy vào Thiên Chúa, đánh thức trong chúng ta nhu cầu cơ bản là phó thác bản thân cho Người mỗi ngày.

Sau Kinh Truyền tin

Anh chị em thân mến!

Tôi cùng hợp chung tiếng nói với các Giám mục của Myanmar, tuần trước các ngài đã phát động lời kêu gọi toàn thế giới hãy chú ý đến kinh nghiệm đau thương của hàng ngàn người dân ở đất nước này, những người đang phải di tản và đang chết đói: “Chúng tôi tha thiết cầu xin rằng các hành lang nhân đạo được cho phép” và “các nhà thờ, chùa, tu viện, đền thờ Hồi giáo, đền đài, cũng như trường học và bệnh viện” được tôn trọng như những nơi ẩn náu trung lập. Cầu xin Thánh tâm Chúa Kitô chạm đến trái tim của tất cả mọi người, mang lại hòa bình cho Myanmar!

Hôm nay, chúng ta kỷ niệm Ngày Người tị nạn Thế giới, do Liên hợp quốc thúc đẩy, với chủ đề: “Cùng nhau, chúng ta có thể tạo nên sự khác biệt”. Chúng ta hãy mở lòng với những người tị nạn; chúng ta hãy lấy nỗi buồn và niềm vui của họ làm của chúng ta; chúng ta hãy học sự kiên cường dũng cảm của họ! Và bằng cách này, tất cả cùng nhau, chúng ta sẽ làm cho một cộng đồng nhân loại phát triển hơn, một gia đình lớn.

Cha gửi lời chào thân ái đến tất cả anh chị em đến từ Rôma, từ nước Ý và từ các quốc gia khác. Cha nhìn thấy người Peru, người Ba Lan… và các quốc gia khác ở đó…. Đặc biệt tôi xin chào Hiệp hội Hướng đạo sinh và Hướng dẫn Công giáo Ý; phái đoàn các người mẹ là giáo viên tại các trường học Ý; các bạn trẻ từ Trung tâm Our Father ở Palermo do Cha Puglisi thành lập: các bạn trẻ Tremignon và Varrarino, và các tín hữu của Niscemi, Bari, Anzio và Villa di Briano.

Cha chúc tất cả anh chị em Chúa nhật hạnh phúc. Xin đừng quên cầu nguyện cho cha. Chúc anh chị em bữa trưa ngon miệng. Arrivederci!

[Nguồn: vatican.va]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 21/6/2021]

Comments are closed.