Luật yêu thương – Chúa Nhật 8 Thường Niên C

0

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Lu-ca (Lc 6, 39-45).

Khi ấy, Đức Giê-su kể cho môn đệ dụ ngôn này : “Mù mà lại dắt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố? Học trò không hơn thầy, có học hết chữ cũng chỉ bằng thầy mà thôi. Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới? Sao anh lại có thể nói với người anh em: ‘Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra’, trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình? Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em!

“Không có cây nào tốt mà lại sinh quả sâu, cũng chẳng có cây nào sâu mà lại sinh quả tốt. Thật vậy, xem quả thì biết cây. Ở bụi gai, làm sao bẻ được vả, trong bụi rậm, làm gì hái được nho ! Người tốt thì lấy ra cái tốt từ kho tàng tốt của lòng mình ; kẻ xấu thì lấy ra cái xấu từ kho tàng xấu. Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra.”

*********

Hôm nay, bài đọc I và bài Tin Mừng trình bày cho chúng ta một loạt ngạn ngữ. Trước hết, câu nói của Đức Giêsu: “Lòng có đầy, miệng mới nói ra.”

– Châm ngôn của Anh: “Khi trái tim rực cháy, tia lửa từ miệng bay ra”, hoặc,

– Châm ngôn của Nga : “Nếu trái tim bạn là bông hồng, miệng bạn sẽ nói những lời thơm tho.”

Trong ngôn ngữ thông thường, trái tim được liên kết với đời sống tình cảm. Đối với Kinh Thánh, trái tim chỉ tổng thể của con người, toàn bộ nhân cách với ý thức, thông minh và tự do của người đó. Căn nguyên của con người là trái tim. Đức Giêsu nói: “Kho tàng của anh em ở đâu, thì lòng anh em ở đó” (Lc 12, 34). Từ lòng, từ trái tim của chúng ta, nơi mà trí thông minh, ý chí và tình cảm hòa quyện với nhau, có thể tạo ra điều tốt nhất và điều tồi tệ nhất.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đề nghị chúng ta một thái độ hoàn toàn khác, đó là chúng ta không nên so sánh với người khác để thấy mình hơn họ, nhưng so sánh với chính Thiên Chúa, tức là trở thành môn đệ, vào trường học của Chúa. Người dạy chúng ta một luật yêu thương đòi hỏi rất nhiều nghị lực, một luật hoàn thiện và thánh thiện theo hình ảnh của Thiên Chúa, mà thánh Luca đã cho chúng ta nghe vào Chúa Nhật tuần trước: “Anh em hãy yêu kẻ thù… hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ. Anh em đừng xét đoán… đừng lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha.” (Lc 6, 35-37)

Chúng ta đã nhận thấy, trong Tin Mừng, Đức Giêsu không “dạy đời” chúng ta. Người làm tốt hơn nhiều và lời nói của Người còn đi xa hơn nhiều so với những cách xử thế thông thường: Đức Giêsu muốn hướng chúng ta về Thiên Chúa và về với chính mình. Cái nhìn của Người tích cực đến nỗi làm cho chúng ta muốn trở nên tốt hơn, bởi vì Người ấy đã nhìn thấy trong mỗi người chúng ta sự thánh thiện mà Người kêu gọi chúng ta đạt tới.

Đức Giêsu là thầy. Người dạy chân lý của Thiên Chúa, nhưng Người không xét đoán chúng ta, không lên án chúng ta. Người đến để cứu chúng ta. Người tự nguyện làm tôi tớ cho anh em của Người, đi xa đến mức rửa chân và tha thứ cho họ khi Người hấp hối trên thập giá.

Đức Giêsu nói với chúng ta: “Tất cả anh em đều là anh em với nhau” (Mt 23, 8). Trong bài Tin Mừng hôm nay, chỉ trong hai câu, cụm từ “người anh em” được lập lại ba lần. Chúng ta sẽ thực sự là anh em với nhau nếu chúng ta hướng về Chúa trước khi hướng về người khác, bởi vì, khi đó, cái nhìn của chúng ta về anh chị em mình sẽ khác vì được đổi mới, được trong sáng hơn.

Dụ ngôn về cái rác và cái xà mời gọi chúng ta quay về với Chúa Giêsu và trở nên con người mới nhờ sự hoán cải: “Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã”. Chỉ khi thực sự trở thành anh chị em trong sự khiêm nhường, chúng ta mới có thể giúp người khác sửa một chi tiết, một “cái rác” của cuộc đời họ.

Dụ ngôn về cây và quả là một lời cảnh báo tuyệt vời chống lại thói đạo đức giả. Hành động đánh giá chúng ta và tiết lộ tấm lòng sâu thẳm của chúng ta.

Nếu có một cây sinh nhiều hoa trái để cứu trần gian, thì đó chính là cây thập giá của Đức Giêsu. Nếu tách khỏi Chúa Kitô, lời nói của chúng ta sẽ mất nền tảng. “Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15, 5).

Một ngày kia, sàng phán xét của Thiên Chúa sẽ sàng lọc lời nói và việc làm của chúng ta: “Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy.” (Mt 25, 40). Đó là hoa trái sẽ biểu lộ phẩm chất cuộc sống của chúng ta, hoa trái của sự sống vĩnh cửu trong Chúa Giêsu Kitô là Đấng sẽ mang lại cho chúng ta sự cứu độ, vượt trên sự chết, nếu chúng ta đã trở thành môn đệ của Người.

Bước theo Chúa Kitô, chúng ta được mời gọi để cho trái tim, ánh mắt, lời nói của chúng ta được biến đổi bởi Chúa Thánh Thần là Đấng dẫn dắt chúng ta đến với Chúa Cha. Tất nhiên, đường đi sẽ khó khăn… Chúng ta hãy cầu xin Chúa Kitô, Thầy của chúng ta, ban cho chúng ta sức mạnh và lòng can đảm để thực hành những gì Người dạy chúng ta. Amen.

Comments are closed.

phone-icon