Mua Phượng Hoàng giả

0

Ở đất Sở có người gánh một gánh chim trĩ, người đi đường hỏi:
– “Đây là chim gì ?”
Người gánh chim trĩ nói dối:
– “Phượng hoàng”.
Người đi đường nói:
– “Tôi nghe nói đến phượng hoàng từ lâu rồi, hôm nay mới thật sự chứng kiến, anh có thể bán không ?
Người gánh chim trĩ nói:
– “Có thể !”
Người đi đường bèn lấy một ngàn đồng tiền để mua, người gánh chim trĩ cố ý không bán, người đi đường tăng giá tiền gấp đôi mới mua được “phượng hoàng”, chuẩn bị đem đi dâng tặng cho Sở vương, bởi vì đường đi rất xa, sau mấy ngày đi thì “phượng hoàng” chết mất tiêu. Người đi đường không vì thế mà tiếc hai ngàn đồng, chỉ hận là không thể dâng tặng cho Sở vương mà thôi.

Đến quốc đô, mọi người đều quay lại nhìn nhìn và đều cho rằng đó chính là phượng hoàng, rất là quý báu, phải tìm cách dâng tiến Sở vương. Sở vương nghe được chuyện ấy, rất cảm kích lòng thành của người đi đường đối với mình, liền cho triệu anh ta vào và ban cho anh ta số tiền gấp mười lần số tiền mà anh ta mua “phượng hoàng”.

Tiếu lâm

Suy tư:
Việt Nam chúng ta có câu nói như sau để “chê” mấy người có lòng thật thà như sau: “thật thà là cha thằng dại” ; “thật quá hóa ngu”. Tôi không hiểu tại sao lại có câu ấy ?

Nhưng thật ra, người thật thà không phải là vì họ dại, mà vì họ không có lòng tham, không có tâm hồn bon chen với mọi người, và cũng không thèm tranh chấp với ai. Nếu đem cái thật thà ra mà đọ với sự ma lanh tham lam của người đời, thì đúng là “cha thằng dại” thật, nhưng như thế có ích gì cho phần rỗi đời đời chứ ?

Đức Chúa Giê-su đã dạy chúng ta: “Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp”. Hiền lành cũng là thật thà, bởi vì người thật thà thì không đi gây hấn với người khác, không giành giựt của ai điều chi, nên họ không gây chiến với ai. Họ không tham của cải đời này, nên họ được gia nghiệp ở trên trời; vì họ không ma giáo tranh đua để giành giựt chức quyền địa vị ở đời này, nên họ được chúc phúc; còn những người luôn dùng tài trí thông minh, khôn khéo của mình để ức hiếp, khinh chê những người công chính thật thà, thì sách Huấn Ca đã nói như sau:

“Có cái khôn khéo đáng ghê tởm,
người thiếu khôn ngoan là kẻ ngu đần.
Thà trí hiểu kém mà biết kính sợ,
còn hơn khôn khéo mà vi phạm lề luật.
Có cái khôn khéo tinh vi mà lại bất công,
có kẻ tráo trở nhân nghĩa để đem lẽ phải về mình.
Có kẻ xấu (bên ngoài) thì lom khom, rầu rĩ,
Mà (trong) lòng lại đầy xảo trá mưu mô”.

Theo con mắt của người đời, người thật thà nhất là những người “dâng mình làm tôi Đức Chúa Trời”, đó chính là các linh mục, tu sĩ nam nữ, bởi vì các đấng bậc ấy đã bỏ mọi sự thế gian mà đi làm môn đệ Chúa, thì đâu cần phải tranh chấp quyền hành, đâu cần giành giựt miếng ăn và càng không thèm đấu tố tranh tụng với người khác, cho nên tóm lại, họ là những người thật thà và hiền lành nhất vậy.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư

Comments are closed.