Từ khóa thứ ba trong ba năm làm Giáo Hoàng của Đức Thánh Cha Pha-xi-cô: Đi ra khỏi chính mình

0

Từ khóa thứ ba trong ba năm làm Giáo Hoàng

của Đức Thánh Cha Pha-xi-cô: Đi ra khỏi chính mình

15_9_PapstUSASophia

Ba năm nắm giữ chức vụ Giáo Hoàng của Đức Thánh Cha Phan-xi-cô: vào Chúa Nhật ngày 13 tháng 03 tới đây sẽ là ngày kỷ niệm tròn ba năm việc Đức Hồng Y Jorge Mario Bergoglio, người Argentina, được bầu chọn trở thành người kế vị Thánh Phê-rô. Nhân dịp này, Đài Phát Thanh của Tòa Thánh Vatican đã đưa ra một số từ khóa mà Đức Thánh Cha Phan-xi-cô thường hay sử dụng trong suốt ba năm qua.

3. Từ khóa thứ ba: Đi ra khỏi chính mình

Vào ngày 28 tháng 03 năm 2013, tức thứ Năm Tuần Thánh, trong Thánh Lễ Làm Phép Dầu, Đức Thánh Cha đã giảng như sau:

“Vì thế, chúng ta phải đi ra khỏi chính mình để thử nghiệm việc được xức dầu của chúng ta, thử nghiệm sức mạnh của nó cũng như thử nghiệm về hiệu lực cứu độ của nó: trong những vùng ngoại vi, nơi sự khổ đau thống trị, nơi có những cuộc đổ máu; có sự mù lòa mà nó khát khao được nhìn thấy, có những tù nhân của rất nhiều những ông chủ xấu. Ngay cả điều đó cũng không ở trong những kinh nghiệm về chính mình hay ở trong những quan sát nội tâm được lập đi lập lại rằng, chúng ta đã gặp gỡ Thiên Chúa: Những khóa học dậy về sự tự lực cánh sinh chỉ hữu dụng trong cuộc sống, để nếm trải cuộc sống Linh mục của chúng ta, bằng cách là chúng ta chuyển từ lớp học này sang lớp học khác, chuyển từ phương pháp này sang phương pháp khác, mà nó dẫn tới chỗ trở thành những người ngư phủ để không làm giảm sức mạnh của ân sủng mà nó trở nên năng động và phát triển trong mức độ mà chúng ta đi ra một cách đầy tin tưởng, để trao hiến chính bản thân và trao tặng Tin Mừng cho người khác, để trao tặng một chút dầu thánh mà chúng ta đang sở hữu cho những người mà họ tuyệt đối không có gì.”

“Linh mục nào ít đi ra khỏi chính mình, ít xức dầu – Cha không nói “hoàn toàn không”, vì tạ ơn Chúa, nhiều người đã cướp đi sự xức dầu khỏi chúng ta – thì Linh mục ấy đang cướp đi điều tốt nhất của dân chúng ta, cướp đi cái mà sự thẳm sâu nhất nơi con tim Linh mục của Ngài có thể thúc đẩy. Ai không đi ra khỏi chính mình, thì, thay vì trở thành người trung gian, người ấy sẽ trở thành nhà quản lý, rồi dần dần trở thành người môi giới, thành cò. Chúng ta biết tất cả những khác biệt: Kẻ môi giới và người quản lý “có lương bổng của họ rồi”, mà họ đặt nó vào trong da trong thịt, trong con tim của mình chứ không phải đặt nó vào tình thế nguy hiểm, họ không tiếp nhận niềm biết ơn đầy tình mến mà nó đến từ con tim. Từ đó dẫn tới sự thiếu hài lòng của một ít người mà rốt cục họ đã trở nên rầu rĩ, những Linh mục rầu rĩ, và trở thành một dạng người sưu tầm đổ cổ hay sưu tầm những cái mới, thay vì trở thành những mục tử với “mùi của Chiên” – Cha xin điều đó từ anh em: Hãy trở thành những mục tử với “mùi của chiên”, đến độ người ta có thể ngửi thấy nó – những mục tử ở giữa đàn chiên của mình và ở giữa những ngư phủ lưới người.”

Trong Thánh Lễ ngày 28.04.2015 tại nguyện đường Thánh Mác-ta, Đức Thánh Cha đã giảng như sau:

“Chính vì thế Chúa Thánh Thần đã đến để canh tân chúng ta, để luôn luôn và không ngừng tái canh tân chúng ta. Tất nhiên điều đó gây ra một chút sợ hãi. Trong lịch sử Giáo hội, chúng ta hãy nhìn từ lúc khởi đầu cho tới hôm nay, biết bao nhiêu là những nỗi sợ hãi trước những điều bất ngờ của Chúa Thánh Thần. Đó là Thiên Chúa của những điều bất ngờ!… Lạy Chúa, xin ban cho chúng con các ơn Chúa Thánh Thần để chúng con không còn sợ hãi khi Chúa Thánh Thần đưa chúng con ra phía trước trong sự chắc chắn của chúng con, để làm cho chúng con tiến thêm một bước về phía trước. Chúng ta hãy xin cho được ơn can cảm Tông Đồ này để mang nó vào trong cuộc sống và không để cho cuộc sống Ki-tô giáo của chúng ta trở thành một viện bảo tàng với những vật kỷ niệm.”

Vào ngày 22 tháng 12 năm 2014, trong bài diễn văn về 15 căn bệnh của Giáo Triều Rô-ma, Đức Thánh Cha đã nói như sau:

“Căn bệnh tâm thần phân liệt có tính hiện sinh: Đó là căn bệnh của những người có một lối sống kép, hoa trái của sự giả hình tiêu biểu, đó là sự tầm thường và sự trống vắng thiêng liêng đang ngày càng phát triển, mà sự trống vắng này không thể được lấp đầy nhờ vào sự giao dịch và nhờ vào những học vị hàn lâm. Đó là một căn bệnh mà chúng thường xuyên tấn công những người bỏ ngang sứ mạng tông đồ để tự giới hạn mình trong những công việc văn phòng và đánh mất mối giao tiếp với thực tại và với những con người cụ thể. Với cách thức này, họ tạo cho mình một thế giới song song, trong đó họ dẹp sang một bên tất cả những gì họ dậy dỗ người khác trong sự nghiêm khắc, và bắt đầu một cuộc sống bí mật, thường là bê tha và đồi trụy. Đối với căn bệnh hết sức trầm kha này, việc hối cải là điều khẩn thiết cũng như là điều tất yếu (xc. Lc 15,11-32).”

1.Từ khóa thứ nhất: Lòng Thương Xót;
2.Từ khóa thứ hai: Vùng ngoại vi;
4.Từ khóa thứ tư: Bảo vệ thiên nhiên;
5.Từ khóa thứ năm: sự trìu mến.

Theo de.rv 09.03.2016 cz

Chuyển ngữ: Minh Tâm

Comments are closed.