Nhật ký bệnh viện: Nơi tuyến đầu chống dịch

0

201337273_585730802798175_7522221912730847093_n

Mình được xe cấp cứu chở đến khu điều trị bệnh nhân CoVid nặng của tỉnh Đồng Nai cùng với một điều dưỡng của khoa mình, cả hai đều ra đi trong diện tình nguyện, nên cũng không có gì áp lực, mặc dù lo lắng cũng lên tới level cao. 

Các bạn đồng nghiệp đón mình bằng những nụ cười ấm áp và chỉ dẫn đường lên tới phòng nghỉ cách tận tình. Phòng nghỉ của nhân viên y tế chăm sóc bệnh nhân CoVid là lầu 1, đây cũng là những phòng của bệnh nhân lao phổi đã từng nằm điều trị trước đây. Từ khi có dịch Covid, thì bệnh viện này trở thành nơi cách ly của bệnh viện dương tính với CoVid. Những dãy lầu bên cạnh là khu của bệnh nhân cách ly tập trung dạng F0, F1. Mình nghe tiếng đàn ông đàn bà và cả con nít kế bên, nhưng không thể qua thăm họ ngay, vì có một mối đe dọa vô hình đang rình mò để tấn công vào hệ hô hấp của mình.

Câu chuyện mình muốn nói ở đây là cái tình đồng đội của nhóm y bác sĩ bệnh viện mình. Họ tình nguyện lao vào đây để làm tất cả vì người bệnh. Họ biết chắc mình có khả năng bị lây nhiễm cao, bởi hàng ngày phải tiếp xúc gần và lâu giờ với người bệnh. Những bộ đồ bảo hộ bị rách bởi vì mỏng mảnh, không đủ chắc, đủ bền. Hơn nữa, làm việc lâu giờ với mồ hôi nhễ nhãi. Mồ hôi chảy làm mờ hết cả kính và tầm nhìn xa. Mặc bộ đồ bảo hộ thì điện thoai nghe cũng không rõ và bấm gọi cũng khó vì nó bị bao bọc bởi các nilon chống nhiễm khuẩn…

Tuy nhiên, vượt qua hết mọi trở ngại, nhóm chúng tôi lúc nào cũng canh cánh để theo dõi xem bệnh nhân bớt khó thở chưa? Bệnh nhân có đói không? Xem họ có muốn đi vệ sinh không?…. Mỗi lần đến gần là họ lại ho, ho ho… Họ chẳng hiểu một lần ho là bao nhiêu con Virus lan tỏa ra quanh họ, và gây nguy hiểm cho người đang đứng chăm sóc họ… Hầu như họ đều không hiểu cơ bản Virus Corona lây kiểu gì, vì họ đã từng là người dù dương tính nhưng vẫn đi lại bình thường, rồi đến khi phải nhập viện, họ vẫn không khai báo đúng sự thật…  Giờ đây khi đã quá khó thở rồi họ mới thấy sức tàn phá khủng khiếp của con Virus bé tí tẹo này.

Là những y bác sĩ, lúc cấp bách cứu người cũng chính là lúc mà tình thầy trò, tình đồng nghiệp, tình lãnh đạo với nhân viên của chúng tôi được thắt chặt. Chúng tôi tạo những nhóm chát hội thảo Covid, cùng nhau thống nhất các chiến lược điều trị cho bệnh nhân. Thật ấm áp và tự hào vì có những thầy cô đầu ngành của Bệnh viện Chợ Rẫy, Đai học Y Dược, đồng nghiệp Sở Y tế, Bệnh viện Bạch Mai… hội chẩn ca bệnh khó và  tận tình chỉ đạo cho dù đó là thời gian nào trong ngày. Không khoảng cách thầy trò như trên giảng đường nữa mà là những lời chỉ dạy ân cần: “Em nên thấy này nhé…”, “Em nên theo dõi sát và báo lại anh chị khi cần”… và nếu hôm sau chưa kịp báo tình trạng bệnh nhân thì thầy đã hỏi, “Ca đó sao rồi em?” ….. Tuyệt vời biết bao bởi tấm lòng thầy cô!

Nói về team của mình có chín người. Chúng mình thay nhau khám bệnh và chăm sóc bệnh nhân. Trong nhóm ai thiếu gì, cần gì chỉ cần Alo, mọi người sẽ hỗ trợ nhau. Mỗi người mỗi việc, rất nhịp nhàng. Những bữa ăn của chúng mình chỉ là cơm hộp nhưng cũng đủ ngon để mọi người có sức làm việc. Sáng nay cả nhóm lấy mẫu xét nghiệm. Giả sử có một thành viên dương tính với CoVid thì bye bye… đi cách ly thôi. Phần mình, không biết ngày mai rồi sẽ ra sao nhưng mình vẫn hằng cầu nguyện xin Chúa ban cho nhóm của mình sức khỏe để chúng mình tiếp tục phục vụ.

Chiều nay ngồi ăn cơm chung, có bạn vui vẻ nói: “Bữa nay đút cơm cho bệnh nhân ăn hết cả hộp cơm mà vui quá sức!” Thấy bệnh nhân ăn được là một dấu hiệu khỏe. Bạn khác nói: “Bệnh nhân nhìn ánh mắt vui hơn, thần sắc hơn, thấy vui quá!” Có người lại bảo: “Bệnh nhân sao chẳng có lời cám ơn để động viên mỗi khi thay tã thay drap cho họ nhỉ? Họ nghĩ như mình có bổn phận phải làm như thế đối với họ í…” Thế đấy, chúng mình là những con người với trái tim thổn thức tuy bên ngoài có hơi lạnh lùng tí, nhưng bên trong là cả con tim đầy tình người.

Phần thưởng lớn nhất là thế, bệnh nhân khỏe hơn, ăn được, mọi hoạt động dễ dàng hơn, nhịp thở bớt nhanh hơn, các xét nghiệm dần bình thường và nhất là cái XQ nhìn đẹp hơn…. Hy vọng, hy vọng và hy vọng…

Ngày mai trời lại sáng. Mong Đồng Nai, Sài Gòn và Bình Dương sẽ hạ dịch.

Xin cám ơn tất cả những lời cầu nguyện và những hy sinh, những lời động viên, những món quà chị em, bạn bè, người thân đã gửi trao. Xin Chúa cho chúng con cùng nhau chung sức chung lòng làm cho con CoVid này không thức giấc nữa.

Bệnh viện Phổi Đồng Nai ngày 12/7/2021

Sr. Vivu

Comments are closed.