Ta là sự sống lại và là sự sống – SN Chúa nhật V Mùa Chay năm A

0

Sunday: (March 29): “I am the resurrection and the life”

Gospel Reading:  John 11:1-45

1 Now a certain man was ill, Lazarus of Bethany, the village of Mary and her sister Martha. 2 It was Mary who anointed the Lord with ointment and wiped- his feet with her hair, whose brother Lazarus was ill. 3 So the sisters sent to him, saying, “Lord, he whom you love is ill.” 4 But when Jesus heard it he said, “This illness is not unto death; it is for the glory of God, so that the Son of God may be glorified by means of it.”5 Now Jesus loved Martha and her sister and Lazarus. 6 So when he heard that he was ill, he stayed two days longer in the place where he was. 7 Then after this he said to the disciples, “Let us go into Judea again.” 8 The disciples said to him, “Rabbi, the Jews were but now seeking to stone you, and are you going there again?” 9 Jesus answered, “Are there not twelve hours in the day? If any one walks in the day, he does not stumble, because he sees the light of  this world. 10 But if any one walks in the night, he stumbles, because the light is not in him.” 11 Thus he spoke, and then he said to them, “Our friend Lazarus has fallen asleep, but I go to awake him out of sleep.” 12 The disciples said to him, “Lord, if he has fallen asleep, he will recover.” 13 Now Jesus had spoken of his death, but they thought that he meant taking rest in sleep. 14 Then Jesus told them plainly, “Lazarus is dead; 15 and for your sake I am glad that I was not there, so that you may believe. But let us go to him.” 16 Thomas, called the Twin, said to his fellow disciples, “Let us also go, that we may die with him.”17 Now when Jesus came, he found that Lazarus had already been in the tomb four days. 18 Bethany was near Jerusalem, about two miles off, 19 and many of the Jews had come to Martha and Mary to console them concerning their brother. 20 When Martha heard that Jesus was coming, she went and met him, while Mary sat in the house. 21 Martha said to Jesus, “Lord, if you had been here, my brother would not have  died. 22 And even now I know that whatever you ask from God, God will give you.” 23 Jesus said to her, “Your brother will rise again.” 24 Martha said to him, “I know that he will rise again in the resurrection at the last day.” 25 Jesus said to her, “I am the resurrection and the life; he who believes in me, though he die, yet shall he live, 26 and whoever lives and believes in me shall never die. Do you believe this?”  27 She said to him, “Yes, Lord; I believe that you are the Christ, the Son of God, he who is coming into the world.”28 When she had said this, she went and called her sister Mary, saying quietly, “The Teacher is here and is calling for you.” 29 And when she heard it, she rose quickly and went to him. 30 Now Jesus had not yet come to the village, but was still in the place where Martha had met him. 31 When the Jews who were with her in the house, consoling her, saw Mary rise quickly and go out, they followed her, supposing that she was going to the tomb to weep there. 32 Then Mary, when she came where Jesus was and saw him, fell at his feet, saying to him, “Lord, if you had been here, my brother would not have  died.” 33 When Jesus saw her weeping, and the Jews who came with her also weeping, he was deeply moved in spirit and troubled; 34 and he said, “Where have you laid him?” They said to him, “Lord, come and see.” 35 Jesus wept. 36 So the Jews said, “See how he loved him!” 37 But some of them said, “Could not he who opened the eyes of the blind man have kept this man from dying?”38 Then Jesus, deeply moved again, came to the tomb; it was a cave, and a stone lay upon it. 39 Jesus said, “Take away the stone.” Martha, the sister of the dead man, said to him, “Lord, by this time there will be an odor, for he has been  dead four days.” 40 Jesus said to her, “Did I not tell you that if you would believe you would see the glory of God?” 41 So they took away the stone. And Jesus lifted up his eyes and said, “Father, I thank you that you have heard me. 42 I knew that you always hear me, but I have said this on account of the people standing by, that they may believe that you sent me.” 43 When he had said this, he cried with a loud voice, “Lazarus, come out.” 44 The dead man came out, his hands and feet bound with bandages, and his face wrapped with a cloth. Jesus said to them, “Unbind him, and let him  go.” 45 Many of the Jews therefore, who had come with Mary and had seen what he did, believed in him;

Chúa Nhật     29- 3      Ta là sự sống lại và là sự sống

Ga 11,1-45

1 Có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a.2 Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô.3 Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.”4 Nghe vậy, Đức Giê-su bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”
5 Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô.6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở.7 Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ: “Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê! “8 Các môn đệ nói: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao? “9 Đức Giê-su trả lời: “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời.10 Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình! ” 11 Nói những lời này xong, Người bảo họ: “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.”12 Các môn đệ nói với Người: “Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khoẻ lại.”13 Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường.14 Bấy giờ Người mới nói rõ: “La-da-rô đã chết.15 Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.”16 Ông Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn: “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy! ” 17 Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi.18 Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số.19 Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a, vì em các cô mới qua đời.20 Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà.21 Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.22 Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.”23 Đức Giê-su nói: “Em chị sẽ sống lại! “24 Cô Mác-ta thưa: “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.”25 Đức Giê-su liền phán: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống.26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không? “27 Cô Mác-ta đáp: “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.” 28 Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói nhỏ: “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy! “29 Nghe vậy, cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su.30 Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người.31 Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.32 Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.”33 Thấy cô khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến.34 Người hỏi: “Các người để xác anh ấy ở đâu? ” Họ trả lời: “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.”35 Đức Giê-su liền khóc.36 Người Do-thái mới nói: “Kìa xem! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy! “37 Có vài người trong nhóm họ nói: “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư? ” 38 Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại.39 Đức Giê-su nói: “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.”40 Đức Giê-su bảo: “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao? “41 Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con.42 Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.”43 Nói xong, Người kêu lớn tiếng: “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ! “44 Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.”45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.

Meditation: 

If a true “friend loves at all times” (Proverbs 17:17), why did Jesus delay in coming to Lazarus’ home when he knew that his friend was gravely ill? Jesus certainly loved Lazarus and his two sisters and he often stayed in their home at Bethany. But to the surprise of his friends and disciples, Jesus did not go right away to Bethany when he was called. Jesus explained that Lazarus’ sickness would bring glory to God. The glory which Jesus had in mind, however, was connected with suffering and the cross. He saw the cross as his supreme glory and the way to glory in the kingdom of God. For Jesus there was no other way to glory except through the cross.

Jesus also knew that it was dangerous for him to travel anywhere near Jerusalem at this time, since the religious authorities in Jerusalem were plotting his destruction. Jesus, however, was willing to pay the price to help his friend. For Jesus to come to Jerusalem at Passover time was an act of courage. The explanation which Jesus gave to his disciples was simple and challenging at the same time. “Are there not twelve hours in the day?” In so many words he said: “There are enough hours in the day to do what one must do.” A day can neither be rushed nor extended. Its period is fixed.

Courage to act in the light of God’s truth

In God’s economy we each have our “day” whether it be short or long. While time is limited, there is enough for us to accomplish what God intends. God gives each of us our allotted portion in life. We can either waste it or use it to the utmost for God’s glory. Jesus did not let circumstances or pressure dictate what he would do. Nor did he permit others to dictate his actions or timetable. He took action of his own initiative and in his good time. Don’t we often try to get God to do things in our way and on our timetable?

 

 

 

Both the Romans and the Jews divided the day into twelve equal hours from sunrise to sunset. The day’s work and travel, however, ceased when the daylight was gone. If someone wanted to get their day’s work done, he had to do it before it got dark. Jesus made a spiritual analogy with our relationship with God. While the light of Christ is with us, we must live and walk in the truth and grace of his light. There’s a right time to make peace with God, and that time is now. When darkness comes, then judgment follows for those who refuse God and spurn his love.

When Jesus announced that Lazarus was dead and that he was going to Jerusalem, Thomas showed both his courage and pessimism. “Let us go, that we may die with him.” This courage, however, was not tempered with faith and hope in God’s promise to bring victory out of defeat. Even though Thomas was a witness to Lazarus’ resurrection, he betrayed his master when arrest and death stared him in the face. He doubted his master’s resurrection until Jesus showed him the wounds of his passion. God gives us faith, courage, and the strength we need to persevere through any trial and suffering we must face in this life. If we embrace our cross with faith and trust in God, then we, too, will see victory and glory in the end.

The hope of our resurrection

What is the significance of Jesus raising Lazarus from the dead? It is more than a miraculous event. It is a “sign” of God’s promise to raise up all who have died in Christ to everlasting life. That is why Jesus asked Martha if she believed in the resurrection from the dead. The Christian creed, which is the profession of our faith in God the Father, Son, and Holy Spirit and in the saving power of God, culminates in the proclamation of the resurrection of the dead on the last day and in life everlasting. This is our faith and our hope.

“If the Spirit of him who raised Jesus from the dead dwells in you, he who raised Christ Jesus from the dead will give life to your mortal bodies also through his Spirit which dwells in you” (Romans 8:11).

God gives us the power of his Holy Spirit that we may be made alive in Christ.  Even now we can experience the power of the resurrection of the Lord Jesus in our personal lives. The Holy Spirit is ever ready to change and transform us into men and women of faith, hope, and love. Do you believe that the power of Jesus’ resurrection is at work in your life today? Let the Holy Spirit strengthen within you the life and joy of God and the hope of heaven.

God is my help

The name Lazarus means “God is my help”. Jesus’ parable about the poor man Lazarus, who died and was carried by the angels to Abraham’s bosom (Luke 16:19-31), ends with a warning: “If they do not hear Moses and the prophets, neither will they be convinced if some one should rise from the dead.” Through Lazarus’ sickness and subsequent death, God brought glory through his Son the Lord Jesus, who raised his friend from the dead in anticipation of his own death and resurrection. Our participation in the Lord’s Supper in the Eucharist already gives us a foretaste of Jesus’ transfiguration of our bodies.

Irenaeus, a second century church father states:

“Just as bread that comes from the earth, after God’s blessing has been invoked upon it, is no longer ordinary bread, but Eucharist, formed of two things, the one earthly and the other heavenly: so too our bodies, which partake of the Eucharist, are no longer corruptible, but possess the hope of resurrection”(Adv. Haeres. 4,18).

Psalm 27 ends with the great prayer of hope in the resurrection:”I believe that I shall see the goodness of the Lord in the land of the living! Wait for the Lord; be strong, and let your heart take courage; yes, wait for the Lord!”

Do you find joy and hope in the resurrection of Jesus Christ?

“Lord Jesus Christ, you have ransomed us with your blood and restored us to life with the Father in heaven. May your resurrection be our hope as we long for the day when we will see you face to face in glory.”

Suy niệm:  

“Bạn bè thương nhau mọi thời mọi lúc, vào ngày hoạn nạn chỉ có anh em” (Cn 17,17). Tại sao Đức Giêsu trì hoãn việc tới thăm Lagiarô, khi Người biết rằng bạn Người đang đau nặng? Chắc hẳn Đức Giêsu yêu thương Lagiarô và hai chị em của ông như những người bạn thân thiết và Người thường lưu lại nhà của họ ở Bêtani. Bệnh tật xảy đến với chúng ta có nhiều lý do khác nhau. Đức Giêsu xem cơn bệnh của Lagiarô là sự vinh quang của Thiên Chúa. Tuy nhiên, sự vinh quang mà Đức Giêsu có trong trí liên quan tới thập giá. Người xem thập giá là vinh quang cao nhất và là con đường dẫn tới vinh quang trong Nước Thiên Chúa. Vì Đức Giêsu không có con đường nào khác dẫn tới vinh quang ngoại trừ con đường ngang qua thập giá.

 

Đức Giêsu cũng biết rằng thật là nguy hiểm cho Người để đi lại gần Giêrusalem vào lúc này, bởi vì các nhà cầm quyền tôn giáo ở Giêrusalem đang âm mưu tiêu diệt Người. Tuy nhiên, Đức Giêsu sẵn sàng trả giá để giúp đỡ bạn bè của Người. Đối với Đức Giêsu, việc tới Giêrusalem vào lễ Vượt qua là một hành động can đảm. Lời giải thích mà Đức Giêsu nói với các môn đệ thật đơn giản và đồng thời cũng là sự thách đố. “Chẳng phải có 12 giờ trong một ngày sao?” Nói đúng ra, Đức Giêsu nói rằng: “Có đủ giờ trong ngày để làm những gì người ta phải làm”. Một ngày không thể vội vàng, cũng không thể dài hơn. Thời gian của nó đã được cố định.

Can đảm hành động theo ánh sáng sự thật của Thiên Chúa

Trong sự tính toán của Thiên Chúa, mỗi người chúng ta có “ngày” của mình dù dài hay ngắn. Trong khoảng thời gian giới hạn, có đủ thời gian cho chúng ta để hoàn thành những gì Thiên Chúa mong muốn. Thiên Chúa ban cho mỗi người chúng ta phần đã định trong cuộc đời. Chúng ta có thể phung phí nó hay sử dụng nó tối đa cho vinh quang của Thiên Chúa. Đức Giêsu không để những biến cố hay áp lực ra lệnh những gì Người phải làm. Người cũng không để cho người khác ra lệnh cho những hành động hay lịch trình của mình. Người hành động theo sự chủ động của chính mình và thời gian thích hợp của Người. Thường chẳng phải chúng ta cố gắng bắt Thiên Chúa làm những điều theo cách thức và theo lịch trình của mình đó sao?

Cả người Rôma và Dothái chia ngày thành 12 giờ bằng nhau từ lúc mặt trời mọc tới lúc mặt trời lặn. Tuy nhiên, công việc và sự đi lại bị ngưng lại khi ánh nắng ban ngày lụi tắt. Nếu có ai muốn công việc trong ngày của mình hoàn thành, họ phải làm nó trước khi trời tối. Đức Giêsu đưa ra lối so sánh tương tự với mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa. Khi ánh sáng của Đức Kitô còn ở với chúng ta, chúng ta phải sống và bước đi trong sự thật và ơn sủng của ánh sáng của Người. Có lúc để làm hoà với Thiên Chúa, và thời gian đó chính là bây giờ. Khi bóng tối đến, thì sự xét xử sẽ xảy đến cho những ai khước từ Thiên Chúa và hắt hủi tình yêu của Người.

Khi Đức Giêsu tuyên bố rằng Lagiarô đã chết và Người sẽ lên Giêrusalem, Tôma tỏ ra lòng can đảm đặc biệt. “Chúng ta hãy đi và cùng chết với Thầy”. Tuy nhiên, lòng can đảm này đã không hòa nhập với niềm tin và hy vọng vào lời hứa của Thiên Chúa đem lại chiến thắng từ sự thất bại. Thậm chí mặc dầu Tôma đã chứng kiến sự sống lại của Lagiarô, ông đã phản bội Thầy mình khi Người bị bắt và chịu chết rành rành trước mắt chúng ta. Ông đã nghi ngờ sự sống lại của Thầy mình cho tới khi Đức Giêsu tỏ cho ông thấy những vết thương của cuộc khổ nạn của mình. Thiên Chúa ban cho chúng ta lòng tin, lòng can đảm, và sức mạnh cần thiết để kiên vững ngang qua bất kỳ thử thách và đau khổ nào chúng ta phải đương đầu trong cuộc đời này. Nếu chúng ta mang lấy thánh giá của mình với đức tin và lòng trông cậy vào Thiên Chúa, thì chúng ta cũng sẽ được nhìn thấy sự chiến thắng và vinh quang vào lúc cuối.

Niềm hy vọng về sự sống lại của chúng ta

Ý nghĩa của việc Đức Giêsu cho Lagiarô sống lại từ cõi chết là gì? Nó còn hơn cả một sự kiện lạ lùng. Nó là một “dấu chỉ” lời hứa của Thiên Chúa kéo tất cả những ai đã chết trong Đức Kitô lên tới sự sống đời đời. Đó là lý do tại sao Đức Giêsu hỏi Mátta cô có tin vào sự sống lại từ cõi chết không. Kinh Tin kính Công giáo, có lời tuyên xưng của niềm tin vào Chúa Cha, Chúa Con, và Chúa Thánh Thần, và vào sức mạnh cứu độ của Thiên Chúa, lên tới cực điểm nơi lời tuyên xưng sự sống lại từ cõi chết vào ngày sau hết và vào sự sống đời đời. Đây chính là niềm tin và niềm hy vọng của chúng ta.

“Nếu Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, thì Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, cũng sẽ dùng Thần Khí của Người đang ngự trong anh em, mà làm cho thân xác anh em được sự sống mới” (Rm 8,11).

Thiên Chúa ban cho chúng ta sức mạnh của Chúa Thánh Thần để chúng ta có thể sống trong Đức Kitô. Thậm chí giờ đây chúng ta có thể cảm nghiệm được sức mạnh của sự sống lại của Đức Giêsu trong chính cuộc đời chúng ta. Chúa Thánh Thần luôn sẵn sàng thay đổi và biến đổi chúng ta thành những người của đức tin, đức cậy, và đức mến. Bạn có tin rằng sức mạnh sự sống lại của Đức Giêsu đang hoạt động trong cuộc đời bạn hôm nay không? Hãy để Chúa Thánh Thần củng cố trong bạn sự sống và niềm vui của Thiên Chúa và niềm hy vọng của Thiên đàng.

Thiên Chúa là sự trợ giúp của ta

Tên Lagiarô có nghĩa là “Thiên Chúa là sự trợ giúp của tôi”. Dụ ngôn của Đức Giêsu về người nghèo Lagiarô, chết và được các thiên thần đem vào lòng Abraham (Lc 16,19-31), kết thúc với lời cảnh báo: “Nếu họ không nghe Môisen và các ngôn sứ, thì cho dù người chết sống lại họ cũng sẽ không nghe”. Ngang qua căn bệnh của Lagiarô và cái chết sau đó, Thiên Chúa đem lại vinh quang ngang qua Đức Giêsu, Con Một yêu dấu của Người, Đấng đã cho bạn mình sống lại từ cõi chết, để tiên báo về chính cái chết và sự sống lại của mình. Sự tham dự của chúng ta trong Bữa tiệc của Chúa nơi Thánh Lễ đã ban cho chúng ta sự cảm nếm trước sự biến đổi của Đức Giêsu nơi thân xác chúng ta.

 

Irênê, một Giáo phụ ở thế kỷ thứ hai nói:

Giống như bánh đến từ đất, sau khi được Thiên Chúa ban phép lành, không còn là bánh thường nữa, nhưng là Thánh Thể, được hình thành dưới hai hình thức, một thứ từ đất và một thứ từ trời: thân xác chúng ta cũng vậy, một khi được tham dự vào Thánh Thể, sẽ không còn bị hủy hoại nữa, nhưng có được niềm hy vọng của sự sống lại” (Adv. Haeres.4,18).

 

Thánh vịnh 27, 13-14 kết thúc với lời cầu nguyện rất hay về niềm hy vọng trong sự sống lại: Tôi vững vàng tin tưởng sẽ được thấy ân lộc Chúa ban trong cõi đất dành cho kẻ sống. Hãy cậy trông vào Chúa, mạnh bạo lên, can đảm lên nào! Hãy cậy trông vào Chúa!

Bạn có tìm thấy niềm vui và hy vọng trong sự sống lại của Đức Kitô không?

Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa đã cứu chuộc chúng con với máu của Chúa và phục hồi sự sống nơi chúng con với Cha trên trời. Chớ gì sự sống lại của Chúa là niềm hy vọng của chúng con, bao lâu chúng con còn khao khát tới ngày, khi chúng con sẽ nhìn thấy Chúa mặt đối mặt trong vinh quang.

Tác giả: Don Schwager
(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu 
– chuyển ngữ

Comments are closed.