Người Đồng Hành – SN Chúa nhật III PS năm A

0

Suy niệm: Lc 24, 13 – 35

Trong mùa đại dịch này chúng ta thấy xuất hiện những gương mặt đáng ngưỡng mộ, những anh hùng dấn thân trong những tuyến đầu của trận chiến chống virus. Họ là các linh mục, các nữ tu mạo hiểm xông vào chiến trường của sự sống chết để đỡ nâng an ủi những bệnh nhân nguy tử. Các Ngài hỗ trợ thiêng liêng, nâng đỡ tinh thần các bệnh nhân, thay thế thân nhân để lau những giọt nước mắt cuối đời và cầu nguyện cho những người đã ra đi trong sự cô độc. Các Ngài được gọi là kẻ đưa thư của Thiên Chúa. Hình ảnh đẹp đó khiến tôi liên tưởng đến Chúa Phục sinh đồng hành với các môn đệ trên đường Emmau. Các môn đệ ngày ấy đang âu sầu tuyệt vọng thì Chúa hiện đến cùng đồng hành với họ. Khi được nghe Ngài giải thích Kinh Thánh, lòng họ bừng cháy lửa mến (Lc 24,32). Các bệnh nhân virus hôm nay cũng đã nhận được sự nâng đỡ rất trân quý qua các anh hùng dũng cảm luôn bên cạnh họ và chắc chắn họ “đã gặp gỡ tình yêu phụ tử của Thiên Chúa, Đấng đã hứa sẽ không bỏ rơi họ”. Đó là lời tâm sự của Sơ Anna Maria, người đang ở giữa những bệnh nhân nguy cấp này.

Mặc tâm tình của Đấng Phục Sinh, mặc dù nguy hiểm nhưng các linh mục, tu sĩ, nữ tu luôn lên đường với những sứ vụ khác nhau: là tuyên úy, để an ủi các bệnh nhân và gia đình của bệnh nhân; là người loan sứ điệp Phục Sinh, các Ngài đi nhiều hướng khác nhau bằng đôi chân tình thương để gửi các sứ điệp hy vọng cho các tín hữu. Các ngài  bỏ vào các thùng thư của các gia đình sứ điệp Mùa Chay của Đức Thánh Cha, lời cầu nguyện xin cho đại dịch chấm dứt, các bài đọc Tin Mừng và các bài giải thích. Các Ngài thực hiện cử chỉ này nhằm bày tỏ sự gần gũi của họ với các gia đình và sự an ủi thiêng liêng của Giáo hội. Các Ngài sẽ tiếp tục công việc này, nếu tình trạng dịch bệnh còn kéo dài, để không ai cảm thấy bị cô đơn trong thời khắc mà sự lo lắng khủng khiếp tàn phá tâm hồn và thân xác của các bệnh nhân.

Hôm nay đọc bài Tin Mừng này, chúng ta hình dung hai bóng người lặng lẽ trong đêm tối. Họ sát cánh bên nhau đang nói với nhau về một câu chuyện đau thương mới xảy ra. Thế là, mọi sự đã tiêu tan! Tương lai, hy vọng và niềm vui đã chấm dứt! Họ bị ám ảnh bởi sự vắng mặt của Thầy thân yêu. Trái tim họ trống rỗng và lạnh giá, nặng nề với nỗi buồn, bị thương tích bởi thất vọng, và tê liệt vì  đau đớn. Họ tin Thấy mình là Đấng Messia, nhưng cái chết của Ngài đã phá hủy niềm tin của họ. Một Đấng Messia khiêm hạ và bị đóng đinh không thể được! Không chấp nhận nổi!

Họ hồi tưởng lại ba năm trước cũng trên con đường này họ bỏ gia đình thân yêu để theo đuổi sự nghiệp cùng với Thầy mình. Họ đã cùng Thầy rảo trên mọi nẻo đường xứ sở để rao giảng và chữa lành. Họ nhớ lại cái ngày vang bóng một thời ấy đã gắn kết họ với Thầy. Nhưng ngày nay chỉ còn là một giấc mộng tan tành.

Ngày nay trong cơn đại dịch mỗi ngày gia tăng chúng ta cũng như các môn đệ  nặng nề mất niềm tin, chúng ta tự hỏi: còn đâu nữa những hoành tráng và vẻ đẹp của sự tạo dựng. Con người trở về hư vô cát bụi trong nháy mắt. Đền thờ của Thiên Chúa trong tâm hồn con người bao phủ màu tang tóc. Còn đâu niềm hy vọng: “Chúng tôi chờ mong một Đấng Messia toàn thắng”.

Giữa lúc tuyệt vọng ấy, Chúa Giê-su đến với các Ngài như một khách bộ hành thân thiện. Ngài gợi ý để họ dốc bầu tâm sự. Ngài khéo léo mở lòng các Ngài để Ngài có thể hòa nhịp vào suy nghĩ của họ, để chiếu sáng họ bằng câu chuyện riêng của Ngài. Thế là câu chuyện buồn được chân tình chia sẻ. Ngài chăm chú lắng nghe để họ dốc hết bầu tâm sự mà bấy nay bị kìm hãm. Cái giấc mơ về Đấng Messia bách chiến bách thắng đã tiêu tan trong cái chết của người thân yêu đã nhận chìm họ.

Khi hai ngài tâm sự xong, Chúa Giê-su mới lên tiếng. Ngài căn cứ vào câu chuyện đã nghe để mở trí họ đến một chân trời mới theo Thánh Kinh. Ngài nhắc lại lời các ngôn sứ nói về Ngài là Đấng Messia phải chịu đau khổ và phải chết rồi mới bước vào vinh quang. Không ai có thể vào vinh quang nếu không qua khổ đau và hi tế.

Ngày nay, Đấng Phục Sinh cũng đang trả lời chúng ta: Các con chẳng hiểu gì cả. Các sự đó xảy ra vì phần rỗi của nhân loại. Người ta đang trên đà xuống dốc không phanh thì những sự đó xảy ra để dừng lại tất cả. Nhờ đó, con người mới ngộ ra mình là ai, một thụ tạo thấp bé nhưng đã cao ngạo tự xưng mình là thiên chúa và muốn người ta nhìn nhận  mình là thế.

Những lời dạy dỗ của Chúa Giê-su bắt đầu thấm vào trái tim lạnh giá và tối tăm của các tông đồ cũng như của chúng ta ngày nay, nhưng chắc chúng ta vẫn bị bóng đêm của sự chết che phủ.

 Để thuyết phục chúng ta, Đấng Phục Sinh phải dùng ngôn ngữ loài người để đi vào thế giới của chúng ta, để lay động con tim chúng ta. Đối với các tông đồ, thì bữa cơm chiều với những cử chỉ quen thuộc; còn đối với chúng ta, thì hình ảnh vị Cha Chung nặng trĩu gánh nặng của Giáo Hội đăm chiêu cầu nguyện và lê bước trong quảng trường Thánh Phê-rô đến Thập Giá và tượng Đài Đức Mẹ để khẩn khoản van nài cho đoàn con. Các linh mục tu sĩ, các y bác sĩ miệt mài ngày đêm với việc cứu sống linh hồn và thể xác trong tình yêu vô vị lợi. Tất cả là hình ảnh sống động ấy của Đấng Phục Sinh có làm cho con mắt chúng ta mở ra không?

Các môn đệ lập tức trở về Jerusalem để loan báo cho anh em một tin vui trọng đại. Lúc này, trời vẫn phủ màn đêm nhưng lòng họ rực sáng. Đôi chân họ rã rời nhưng lòng họ nhẹ nhàng. Đấng Phục Sinh đã làm gì cho họ? Ngài đã đụng đến trái tim họ.

Còn chúng ta đã được nhìn gương sống, được nghe rất nhiều những bài chia sẻ rất ý nghĩa, chúng ta có nhận ra Ngài đang sống với chúng ta trong biến cố này chăng?

Tất cả chúng ta đều giống hai môn đệ trên đường Emmau mơ tưởng một Đấng Messia theo ý mình: Một đấng Messia vinh quang chiến thắng, lớn lao, siêu việt: “Chúng tôi hi vọng, Ngài sẽ giải phóng Israel nhưng đã ba ngày rồi không thấy tăm hơi nào cả.”

Cũng như các Ngài, chúng ta không nhận ra Đấng Phục Sinh đồng hành bên chúng ta nhất là những khi đau khổ, hoạn nạn, chết chóc… Muốn nhận ra Ngài, phải lắng nghe Ngài và để Ngài giải nghĩa Kinh Thánh cho chúng ta. Chúng ta sẽ cảm được điều mà hai môn đệ đã cảm: “Lòng chúng ta lại đã không bừng cháy lên khi Ngài giải thích Kinh thánh cho chúng ta đó sao?”

Chắc chắn Đấng Phục Sinh đã gợi lại cách chính xác và sống động toàn thể lịch sử thánh với những thăng trầm, bội tín thất trung, cũng như những lần can thiệp của Thiên Chúa trong lịch sử, hầu đốt nóng lại niềm hi vọng vào Đấng Cứu Thế một ngày kia xuất hiện để tái lập trật tự và hòa bình trên thế gian.

Trong cuộc hành trình dương thế nhiều khi chúng ta cũng như tâm trạng của các môn đệ Emmau chiều ngày phục sinh. Chúng ta đặt niềm tin vào Chúa, nhưng biến cố không mong ước xảy ra trong cuộc đời, chúng ta bắt đầu nghi nan, chán chường và có khi tuyệt vọng.

Hãy chỉnh lại niềm tin của mình và nhìn các biến cố xảy ra dưới lăng kính Lời Chúa.

Nhờ  hiểu biết Lời Chúa, chúng ta sẽ vượt qua những lý luận phàm trần của con người để đặt chúng ta vào trong chương trình của Thiên Chúa. Bấy giờ đau khổ sẽ biến thành niềm hi vọng. Chúng ta sẽ được trải nghiệm tình yêu với Đấng Phục sinh. Đấng Phục Sinh hiện diện trong đời ta, trong niềm vui cũng như trong đau khổ, đặc biệt trong khổ đau chúng ta nghe rõ tiếng Ngài hơn. Tiếng Ngài vang lớn để dù bịt tai nhắm mắt nó cũng vang động lớn nơi chúng ta như trong đại dịch này.

Xin Đấng Phục Sinh giúp chúng ta lắng nghe âm thanh rất lớn của Ngài trong những ngày này, để như các Môn Đệ, chúng ta tiến về phía trước để gặp gỡ Đấng Phục Sinh ở cuối đường hầm tăm tối trong niềm hạnh phúc vô biên. Amen!

Nt. Maria Faustina Lý Thị Báu

Comments are closed.