Không Đáp Lại Một Lời – SN ngày 4.8.2021

0

“Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi; con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm. Nhưng Chúa Giêsu không đáp lại một lời nào!”.

Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ thánh Gioan Maria Vianney, một con người mà đầu đời, dường như chỉ gặp toàn sự lạnh lùng; hầu như Thiên Chúa ‘không đáp lại một lời’ với người chủng sinh này. Sức khoẻ yếu kém, trí khôn giới hạn và học lực lại quá khiêm tốn; vậy mà, nhờ kiên trì cầu nguyện, Vianney làm linh mục. Trong 40 năm, Vianney đã đốt lên ‘ngọn nến đời mình’ ở hai đầu xứ Ars, cho đến khi không còn gì để tiêu hao; ngài được mệnh danh là “Tù nhân chiếc hộp giải tội”, đến nỗi Lyon, phải nới rộng nhà ga, tăng các chuyến tàu đến, đi từ Ars để phục vụ hàng vạn linh hồn!

Thiên Chúa thường im lặng, đó là một sự thật! Tin Mừng hôm nay là một minh chứng. Một phụ nữ ngoại giáo lẽo đẽo theo sau Thầy trò Chúa Giêsu, xin Ngài chữa cho con gái cô; vậy mà Phúc Âm cho biết phản ứng đầu tiên của Ngài là, “Ngài ‘không đáp lại một lời’ nào!”.

Thật ngạc nhiên, Giêsu, hiện thân của một Thiên Chúa xót thương, ‘không đáp lại một lời’ trước sự nài nỉ của một người mẹ khốn khổ đã đặt niềm tin vào Ngài một cách sâu sắc đến thế; ngạc nhiên hơn, sau sự can thiệp của các môn đệ, Ngài bảo, “Thầy chỉ được sai đến cùng các chiên lạc nhà Israel!”, “Đấng Cứu Độ Muôn Dân” sao lại chỉ nhắm đến chiên lạc nhà Israel; chưa hết, những lời ‘muối mặt’ của Ngài thật không thể hiểu nổi, “Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho ‘cún!’”. Mới đọc qua, Tin Mừng hôm nay có thể gây sốc và không thể chấp nhận; nhưng rõ ràng, do sự quan phòng của Thiên Chúa, phụ nữ này đã được lôi kéo khi tìm đến Chúa Giêsu; chính Chúa Cha đã lôi kéo cô đến với Ngài, và Chúa Giêsu đã ‘hưởng ứng’ sự lôi kéo này, không phải để thô lỗ hay để từ rãy nhưng cho phép cô thể hiện một đức tin mà rõ ràng, còn ‘rất thiếu’ nơi cuộc sống của nhiều người. Đó là lý do tại sao, thoạt tiên, Ngài ‘không đáp lại một lời!’.

Trong cuộc sống chúng ta, xem ra nhiều lúc Thiên Chúa cũng câm nín. Nhưng nếu Ngài câm nín, chúng ta phải biết, Ngài có một lý do chính đáng. Thiên Chúa không bao giờ ngoảnh mặt với chúng ta; đúng hơn, sự im lặng của Ngài là một cách thức để lôi kéo chúng ta, thậm chí, đến gần Ngài hơn; hơn cả việc Ngài muốn chúng ta thuộc về Ngài tức thì ngay khi Ngài hét ‘thật to, thật rõ’ điều đó! Sự im lặng của Thiên Chúa không nhất thiết là dấu hiệu của việc Ngài chẳng thiết tha gì đến chúng ta hoặc không thích chúng ta; nhưng việc Ngài ‘không đáp lại một lời’ thường là dấu hiệu cho thấy ‘một hành động mang tính thanh luyện’ nhằm lôi kéo chúng ta đến việc biểu lộ đức tin của mình lên một cấp độ cao hơn, đầy đủ hơn và dĩ nhiên, mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần.

Khác với nhiều người Do Thái, phụ nữ này tin Chúa Giêsu là Đấng Messia, cô gọi Ngài là “Con Vua Đavít”. Lòng tin của cô tỏ bày cách đơn giản và rõ ràng. Cô không cần tỏ ra mình xứng đáng, vì lòng tin của cô vào Chúa Giêsu đã là tất cả những gì cần thiết; hơn nữa, dẫu bị từ chối ba lần bảy lượt, cô vẫn cứ kiên trì. Những gì xảy ra không khiến cô nản lòng nhưng vẫn hy vọng; một hy vọng khiêm tốn đến lạ thường. Và cuối cùng, mục tiêu của Chúa Giêsu đã lộ ra, Ngài cho phép cô đào sâu đức tin của mình và biểu lộ nó cho mọi người rằng, nó đã hoàn thành. Con cô được lành!

Sách Dân Số hôm nay, cách nào đó, vẫn cho thấy sự lạnh lùng của Thiên Chúa đối với dân Ngài; Ngài nói thật nhiều, nhưng khác nào, đã ‘không đáp lại một lời’ trước những con người mà Ngài gọi là “Dân bạc ác”. Ngài phán, “Các ngươi sẽ biết sự thù ghét của Ta, vì Ta đã phán thế nào, thì Ta sẽ làm cho dân bạc ác này như vậy. Nó sẽ hao mòn và chết trên rừng vắng này!”. Nói thì nói, nhưng Thiên Chúa đã không làm vậy! Quả thế, nhờ lời khẩn cầu của Môisen, Ngài đã tha cho dân. Thánh Vịnh đáp ca chứng tỏ điều đó, “Lạy Chúa, xin nhớ đến con, bởi lòng thương dân Ngài!”.    

Trong những ngày hôm nay, xem ra Thiên Chúa vẫn ‘không đáp lại một lời’ khi chúng ta đang rên siết trước dịch tễ. Vậy mà, Ngài đang ở với chúng ta, khóc với chúng ta, lắng nghe chúng ta. Và dẫu Ngài không nói một lời nhưng sự hiện diện của Ngài thì thật kỳ diệu! Ngài đang vướng víu trong bộ đồ bảo hộ nặng nề phải mặc suốt ngày của các y, bác sĩ và các nhân viên; Ngài ở trong những trái tim nhân ái sáng tạo ATM gạo, và cả ATM Oxy; Ngài ở trong những bác nông dân đang thu góp hoa màu, chất lên những ‘chuyến xe chạy ngược’… Đúng như sách Dân Số cho thấy, Thiên Chúa thanh luyện con người theo cách của Ngài, vào giờ của Ngài với lòng thương xót và ý muốn thánh thiện của Ngài. Phần chúng ta, hãy cứ kiên trì cầu nguyện và tin tưởng phó thác!

“Lạy Chúa, xin lấp đầy con một niềm tin vững chắc; cho con kiên trì vượt qua mọi điều, và không ngừng đặt tất cả hy vọng vào Chúa, cả khi xem ra, Chúa ‘không đáp lại một lời!’, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Comments are closed.