Con nhớ cha !

0

Cha,
Lúc này mây giăng mắc, từng hạt mưa đua nhau rơi rơi… Mưa tháng Sáu. Tháng có một ngày dành cho những đứa con nhớ về cha. Chiều nay, ngồi trong nguyện đường, lòng con hướng về cha và thầm khẽ gọi tên cha dấu yêu. Cha ơi! Con nhớ cha thật nhiều.

Cha yêu của con,
Giờ đây cha đã đang ở một nơi xa rất xa. Cha không còn ở bên con nữa, không cùng bước đi bên con với thân xác quen thuộc, nhưng con nghĩ cha đang ở rất gần bên con. Bên con trong vong linh của người đã khuất, và bên con trong những kỷ niệm chưa một lần phai mờ.

Con nhớ những buổi sáng cha dắt con đến trường, đi nhà thờ ; hoặc những buổi cùng cha đi nghe ngắm cuộc thương khó của Chúa vào Mùa Chay… Đơn sơ thôi mà in đậm tận đáy lòng.

Con nhớ ánh mắt của cha, có khi long lanh đầy ắp những niềm vui và hạnh phúc, nhưng cũng không thiếu lúc chất chứa những lo nghĩ muộn phiền. Và ánh mắt ấy nói cho con biết cha đau khổ khi con ngang bướng không vâng lời cha mẹ.

Con nhớ nụ cười hiền trên đôi môi của cha, nụ cười ấy đem lại cho con niềm vui và sự ấm áp. Con nhớ khuôn mặt của cha đầy những nếp nhăn vì dãi dầu năm tháng nhọc nhằn lo nghĩ cho con cái. Nhớ dáng cha hao gầy, nghiêng nghiêng từng bước chân khó nhọc của tuổi xế chiều. Nhớ cả bộ quần áo giản dị cha vẫn thích mặc …

Và con nhớ giọng nói trầm ấm, chầm chậm của cha. Giọng nói ấy đã cho con những lời dạy bảo, khuyên nhủ quí báu làm hành trang cho con bước vào đời ; cũng cung giọng trầm ấm ấy đã tặng con những lời động viên, an ủi, khích lệ khi con gặp những khó khăn, thử thách trong cuộc sống.

Thuở con còn bé, cha hay cõng con trên lưng, cho con ngồi trên đôi vai của cha, con vui sướng và hạnh phúc vô cùng. Nhưng con đâu có biết đôi vai cha đang phải gánh vác biết bao nỗi lo âu khổ cực của cuộc sống mưu sinh, của gánh nặng gia đình…

Rồi khi lớn hơn, con được ngồi sau xe đạp của cha để đi tham dự thánh lễ. Đường thì xa, đầy ổ gà ổ vịt, phải trải qua bao nhiêu con dốc, nhưng cha vẫn vui vẻ đạp xe không hề than mệt, từng vòng xe của cha vẫn cứ đều đều lăn bánh. Ngồi phía sau, ôm chặt lưng cha, con ngửi thấy mùi mồ hôi của cha, một mùi rất quen thuộc đong đầy những yêu thương, con cứ líu lo chuyện trò, hết chuyện này đến chuyện khác, còn cha vừa phải trả lời con, vừa gồng mình đạp cho hết con dốc cao.

Con nhớ những buổi chiều mùa hè được theo cha ra ruộng, con vô tư chạy nhảy vui đùa thỏa thích trên cánh đồng mà con đâu có hay cha đang phải vất vả cực nhọc cày bừa cuốc xới, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng của cha. Tất cả là vì tương lai của con.

Nhớ những lần cha đi làm đồng về, mặt mũi, quần áo của cha lấm lem bùn đất, dù rất mệt nhưng cha vẫn nở nụ cười hiền. Ngày ngày cha vẫn lặng lẽ âm thầm bươn chải với cuộc sống để lo cho chúng con có được cuộc sống ấm no hạnh phúc.

Và con vẫn nhớ rất rõ một hình ảnh, hình ảnh đó mãi khắc ghi trong tâm trí con và sẽ chẳng bao giờ con quên được. Đó là vào một trưa hè, con lên đường bước theo tiếng gọi của Thầy Giêsu, cha đã tiễn con bằng những giọt nước mắt. Cha đã khóc ! Lần đầu tiên con nhìn thấy cha khóc ! Cha nhìn con nghẹn ngào không nói nên lời, vì cha không nỡ để con đi xa, vì cha rất thương con. Thấy cha khóc, con thương cha nhiều, thật nhiều, nhưng con vẫn quyết chí lên đường để đáp lại tiếng gọi mời của Thầy Giêsu trong Hội Dòng Đa Minh Tam Hiệp.

Từ độ ấy, mỗi khi xuân đến con được về thăm gia đình, con thật xúc động và hạnh phúc khi được cha và mẹ đứng chờ con trước ngõ. Con vui sướng chạy thật nhanh để ôm lấy cha mẹ.

Thấm thoát mà cha đã vĩnh viễn xa con hơn bốn năm rồi. Tuy vòng thời gian không ngừng trôi nhưng những ký ức về cha trong con vẫn luôn luôn tồn tại, con sẽ giữ lấy cho đến mãi sau này. Cha biết không, mấy năm nay con hay mơ ước lắm. Con ước gì được nắm lại đôi tay ấm áp của Cha, được dựa đầu vào đôi vai của Cha – một điểm tựa vững chắc để con có thể tìm được niềm trông cậy. Những lúc ưu tư lo lắng, những khi lòng tràn ngập hoài bão, con ước chi có cha ngồi bên cạnh chỉ để lắng nghe con chia sẻ chút tâm tư. Những lần về thăm nhà, con vẫn ước được nhìn thấy cha đang đứng đầu ngõ đón đợi con. Có một điều con vẫn khao khát là ngày con khấn Dòng – ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời con, có cha cùng sánh bước bên con… Nhưng tất cả chỉ là ước mơ thôi cha ạ, những giây phút ấy, khoảnh khắc ấy đều đã qua. Dẫu cho cha không hiện diện bên con bằng thân xác, nhưng con biết cha vẫn có đó, vẫn bên con với một tình yêu không bao giờ vơi cạn. Và giờ đây, con cảm thấy được đôi tay cha đang lau giọt lệ tràn trên khuôn mặt con…

Cha ơi,
Có một điều con muốn nói với cha nhiều nhất là: cám ơn cha. Cám ơn cha đã cho con được sinh ra và lớn lên trong cuộc đời này. Cám ơn cha đã gầy dựng và gìn giữ cho con một mái ấm gia đình hạnh phúc và bình yên. Cám ơn cha đã làm gương sáng và hy sinh thật nhiều để chu toàn bổn phận của một người cha đối với con. Con hãnh diện vì có cha bên đời, dầu ngắn ngủi thôi nhưng thật giá trị. Bởi thế, mỗi lần nhớ về cha, trong nỗi tiếc nhớ con cảm thấy hãnh diện vì đời con có cha. Chỉ tiếc là con chưa kịp báo hiếu thì cha đã ra đi rồi. Con đang cố gắng sống thật tốt, để nơi kia xa xôi, cha an lòng và có thể mỉm cười như ngày xưa cha vẫn làm cho con cười.

Nghỉ yên cha nhé ! Bên Chúa cha nhớ cầu nguyện cho mẹ và anh chị em con. Phần chúng con, chưa một ngày quên tên cha trong lời kinh nguyện.

Con gái của cha,
Cỏ Hoa

Comments are closed.