Dám Lội Ngược – SN ngày 01.8.2020

0

Cả hai bài đọc hôm nay nói đến hai nhân vật tương đồng: Giêrêmia, ngôn sứ thời Cựu Ước; Gioan Tẩy Giả, ngôn sứ thời Tân Ước. Số mệnh của hai ngôn sứ sẽ là điềm báo cho vận mệnh mai ngày của một ngôn sứ khác có tên là Giêsu, Ngôn Sứ của các ngôn sứ. Từ đó, Lời Chúa dẫn chúng ta đến một chủ đề đáng được suy nghĩ: những con người dám lội ngược.

Thời Giêrêmia, dân Chúa trở lòng, chạy theo thần ngoại, sống một cuộc sống vô đạo; Chúa sai Giêrêmia đến cảnh báo, rằng, tai hoạ sẽ ập xuống nếu dân không quay về với Chúa của họ. Dân không nghe; ba lần bảy lượt, họ tìm cách giết ông. Vậy mà Giêrêmia vẫn lội ngược, vẫn lên tiếng, “Hãy cải thiện đời sống và những điều các ngươi ưa thích, hãy nghe tiếng Chúa là Thiên Chúa các ngươi, thì Chúa sẽ hối tiếc tai hoạ Người đã phán chống lại các ngươi”.

Chẳng hơn gì thời Giêrêmia, xã hội thời Gioan cũng ví tựa vũng bùn khi tôn giáo bị lãng quên, phong hóa ra suy đồi, điển hình là việc Hêrôđê lấy vợ anh mình. Chính giữa đầm lầy tanh hôi đó, Gioan xuất hiện như một đoá sen lẻ loi tỏa ngát hương thơm. Gioan lớn tiếng nhủ dân, “Hãy thống hối và tin vào Tin Mừng”; Gioan nhỏ giọng răn vua, “Vua không được lấy vợ anh mình”. Để bảo vệ luân thường đạo lý, Gioan không hùa theo dân, Gioan chẳng chiều theo vua và hệ lụy của việc Gioan dám lội ngược là một cái chết oan khốc của một nhân cách phi thường vào ngày sinh nhật của một vị vua tầm thường.

Câu chuyện Tin Mừng nhắc lại bữa tiệc kỷ niệm ngày cất tiếng khóc chào đời của một con người được đánh dấu bằng ngày không kịp thét lên tiếng rú lìa đời của một con người khác; bánh sinh nhật của vị vua càn rỡ dọn chung với thủ cấp lênh láng máu của vị tiền hô hiển hách; rượu nồng hòa với máu tươi, bánh thơm trộn với thịt người. Tất cả chỉ để thỏa dạ người tình nham hiểm của một vị vua ngông cuồng. Gioan bị loại trừ bằng một cái chết tức tưởi, vô duyên, khởi từ một điệu múa dáng duyên của một cô bé có duyên, con của một bà mẹ sắc duyên.

Vậy mà với Gioan, sứ mệnh tỏa hương đã hoàn tất, vai trò tiền hô đã trọn vẹn. Như một chứng nhân của cõi vĩnh hằng, Gioan nằm xuống như một cánh sen bị chặt phăng mà hương thơm vẫn man mác. Từ đó, tựa đoá sen dại cô đơn, Gioan chuẩn bị cho một cánh sen đích thực được Thiên Chúa đem trồng vốn sẽ cứu nhân loại nơi cõi bùn nhơ dương thế. Chúa Giêsu là đoá sen thường hằng toả ngát hương thơm, không chỉ man mác một thời nhưng sẽ tỏa hương mọi thời, miên viễn muôn đời cho mọi con người từ thuở hồng hoang đến ngày cùng tận. Đoản mệnh của vị tiền hô báo trước thiên mệnh đời đời của vị Thiên Sai. Gioan nằm xuống, nhưng Chúa Kitô sẽ đứng lên và sống mãi trong quyền năng của Đấng Phục Sinh cùng với Thánh Thần để tiếp tục toả ngát hương thơm cứu độ trong cõi bùn lầy nhuốc nha này. Và kìa, một cánh đồng sen nở rộ, đồng sen Hội Thánh, đồng sen của những tâm hồn bé mọn con cái Thiên Chúa đang điểm sắc, ngát hương khắp nơi trên cùng thế giới.

Noi gương thánh Gioan và Chúa Giêsu, chúng ta phải sống làm sao giữa một dòng lưu vốn quá thế tục này? Trong mọi đấng bậc, để có thể nói, trước hết, chúng ta phải dám lội ngược, tức là dám sống; chúng ta chưa dám nói, vì chúng ta chưa dám lội ngược, chưa dám sống.

Nào hãy cùng đọc lại một đoạn trích tuyệt vời từ thư gửi Diognetus thời các giáo phụ, “Các Kitô hữu không khác người ta về xứ sở, ngôn ngữ và tập quán trong đời sống. Họ sống ở quê hương mình mà như những khách kiều cư. Họ có chung mọi thứ như công dân, nhưng phải gánh chịu đủ thứ như lữ khách. Miền đất lạ nào cũng là quê hương, nhưng quê hương nào cũng là đất khách đối với họ. Họ lập gia đình, sinh con đẻ cái nhưng không phá thai. Họ ăn chung với nhau, nhưng không chồng chung vợ chạ. Họ sống ở trần gian nhưng là công dân của Nước Trời. Họ yêu thương mọi người, nhưng mọi người ngược đãi họ. Họ bị giết mà vẫn được sống. Họ là những hành khất, nhưng lại làm cho nhiều người giàu có. Họ thiếu thốn mọi thứ, nhưng lại dư dật mọi sự. Họ bị sỉ nhục, nhưng giữa sỉ nhục, họ được vinh quang. Danh thơm của họ bị chà đạp, nhưng bằng chứng về đời sống công chính của họ được phô bày. Bị nguyền rủa, họ chúc lành; bị đối xử nhục nhã, họ tỏ lòng kính trọng. Hồn ở trong xác thế nào, Kitô hữu sống giữa thế gian cũng như vậy. Linh hồn yêu thân xác, nhưng thân xác và các chi thể lại ghét linh hồn; Kitô hữu yêu kẻ ghét mình. Xác thịt thù ghét và gây chiến với linh hồn, dù linh hồn không làm gì hại xác thịt, mà chỉ ngăn cho nó không đam mê lạc thú; thế gian ghét các Kitô hữu như vậy, dù họ không gây thiệt hại gì cho nó, mà chỉ chống lại các lạc thú. Thiên Chúa đã đặt họ vào tình trạng như thế và họ không trốn tránh”.

“Lạy Chúa, lội ngược luôn luôn mệt, nhưng cậy vào ơn Chúa, con sẽ cố gắng mỗi ngày; nhờ đó, con cũng có thể điểm sắc khoe hương”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Comments are closed.