Một đêm mưa

0

mot dem mua

Năm tôi 40 tuổi, căn bệnh bại liệt bắt đầu xâm chiếm cơ thể tôi bằng những cơn đau kinh khủng. Căn bệnh diễn biến một cách chậm chạp, mới đầu là ở cánh tay phải và chân phải rồi sau đó lan dần. chẳng bao lâu hai chân tôi yếu đi và cử động rất khó khăn. Tuy vậy, với sự giúp đỡ của những thiết bị đặc biệt, tôi vẫn có thể thực hiện những sinh hoạt như người bình thường, kể cả việc lái xe. Điều này phần nào làm cho tôi cảm thấy mình không đến nỗi tàn phế. Tuy nhiên, theo thời gian, cảm giác tuyệt vọng trong tôi tăng dần, tôi luôn cho rằng mình là người duy nhất trên thế gian này bị chọn ra để gánh chịu khổ đau cho mọi người.

Một buổi tối, tôi trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả, những đợt gió mạnh và những hạt mưa to quất vào kính xe tôi, rồi tôi nghe tiếng nổ của bánh xe. Tôi chỉ biết cố lái xe vào bên lề, bất lực vì không thể tự thay bánh xe được. Tôi đành ngồi trong xe, tức giận và chán nản về sự tàn nhẫn của hoàn cảnh. Con đường tối om, dường như dài vô tận và vắng vẻ. Chợt tôi thấy một ánh sáng yếu ớt phát ra từ một ngôi nhà nhỏ ở phía đường hẻm tối om, dường như dài vô tận và vắng vẻ. Tôi cố kềm bánh lái cho xe chạy chầm chậm rẽ vào con đường lầy lội ấy. Nghe tiếng còi xe, một cậu bé xuất hiện. tôi hạ kính cửa xe xuống, nói to rằng xe tôi bị xẹp lốp, cần có người thay bánh xe  giúp tôi vì tôi phải chống nạng, không thể tự làm được. Cậu bé quay vào nhà một lát rồi trở ra, lụng thụng trong một chiếc áo mưa, theo sau là một người đàn ông đã lớn tuổi. Hai người vui vẻ cất tiếng chào tôi. Tôi cảm thấy tội nghiệp cho người đàn ông và cậu bé khi thấy họ đang phải vất vả vì mình trong cái lạnh buốt của mùa đông và cơn mưa rát mặt. Nhưng, không sao, tôi sẽ trả tiền cho họ. Tôi tự an ủi mình. Họ thao tác rất chậm chạp làm tôi rất sốt ruột. Tôi không thấy được gì, chỉ nghe thấy các dụng cụ kim loại va vào nhau kêu loảng xoảng và tiếng trao đổi rì rầm của hai người. Cuối cùng thì việc thay bánh xe cũng hoàn tất. sau khi kiểm tra lại bánh xe lần cuối, họ bước đến cạnh cửa xe của tôi. Lúc này tôi mới quan sát hai ông cháu. Đó là một ông già lưng đã khòm có vẻ yếu ớt, còn đứa cháu trai chỉ khoảng 10 tuổi. Ông già cất tiếng : “mọi thứ đã ổn rồi. trong đêm mưa gió thế này mà xe cộ trục trặc thì tệ quá !”. Cám ơn ông rất nhiều, tôi nói, tôi phải trả cho ông bao nhiêu ?” Ông lắc đầu : Không, rất vui đã được giúp đỡ anh. Johnny nói rằng anh phải chống nạng, không thể tự thay lốp xe được. Tôi rút trong ví ra một tờ 5 USD và nói : Không, xin ông hãy nhận số tiền này.

Ông vẫn đứng thản nhiên, còn đứa bé đến sát bên cửa xe tôi và nói nhỏ : “Ông cháu không nhìn thấy gì đâu”.

Trong khoảnh khắc, tôi thấy thật sự xấu hổ. Một người mù và một đứa bé đã thay bánh xe cho tôi trong cơn mưa gió. Phải dùng những ngón tay lạnh cóng để mò mẫm vặn từng con ốc to cứng thật vất vả trong bóng tối trong khi tôi thản nhiên ngồi yên ấm trong xe của mình. Tôi không biết là mình đã ngồi đó bao lâu. Khi chỉ còn lại một mình, tôi mới nhận ra, lâu nay sự than thân trách phận, sự ích kỷ đã chi phối toàn bộ tâm trạng và suy nghĩ của tôi khiến tôi trở nên yếu đuối, vô tâm và thờ ơ với những người xung quanh. Tôi hiểu rằng không ai có thể biết trước những biến cố xảy đến cho cuộc đời mình, nhưng điều quan trọng là thái độ và cách sống của chúng ta trong những hoàn cảnh không mong muốn ấy. Trước khi lái xe về nhà, tôi thầm cầu nguyện và xin Chúa chúc phúc cho hai ông cháu. Đêm mưa này sẽ không bao giờ quên trong tâm trí tôi.  

Thành Nhân

Comments are closed.